Vietnamese Folk Verses
Vietnamese Folk Verses
A collection of Vietnamese ca dao & proverbs — with the meaning of each verse.
11945 verses · page 48/498
Trèo lên cây gạo cao cao Thấy cây gỗ mục càng bào càng bong Trách người làm mối không xong Để cho đôi lứa long đong thế này.
Trèo lên cây ổi Hội An Biên thơ gửi xuống em khoan lấy chồng.
Khi đi cửa Hội còn không Khi về cửa Hội đồn trong, điếm ngoài
Tre già tre nỏ lo chi Lo măng yểu điệu có khi bão bùng.
Trăng bao nhiêu tuổi trăng tròn Người bao nhiêu tuổi hãy còn đương xinh Tai nghe lời nói hữu tình Chim lồng khôn lẽ cất mình lên cao.
Tôi xa mình hổng chết cũng đau Thuốc bạc trăm không mạnh, mặt nhìn nhau mạnh liền
Đôi ta như lúa đòng đòng Đẹp duyên nhưng chẳng được lòng mẹ cha Đôi ta như chỉ xe ba Thầy mẹ xe ít đôi ta xe nhiều.
Gặp anh em nở nụ cười Vắng anh, em lại giọt vơi giọt đầy.
Ra về lòng lại dặn lòng Chanh chua chớ phụ, ngọt bòng chớ ham.
Em như cây quế giữa rừng Thơm cay ai biết ngát lừng ai hay
Chơi trăng từ thuở trăng tròn Chơi hoa từ thuở hoa còn trên cây.
Cây cao mấy trượng cũng trèo Đường xa mấy dặm cũng theo anh về.
Muốn sang nhưng lại vắng thuyền Muốn về bên nớ, nhưng duyên lỡ rồi.
Có chồng gần mẹ gần cha Như cây gần giếng, sau mà nương thân.
Lênh đênh một chiếc thuyền tình Mười hai bến nước biết mình nơi đâu.
Chuột chê xó bếp chẳng ăn Chó chê nhà dột ra lần bụi tre.
Lòng em đã quyết thì thành Đã cấy thì gặt với anh một mùa.
Chồng người mượn chẳng được lâu Mượn tối hôm trước tối sau người đòi Người đòi người chả đòi không Chém cha con đĩ trả chồng cho tao.
Thương em vô giá quá chừng Trèo non quên mệt, ngậm gừng quên cay Nhác trông thấy bóng em đây Ăn chín lạng hạt ớt ngọt ngay như đường
Mình em như cây thầu đâu Ngoài tươi, trong héo, giữa sầu tương tư.
Chàng ơi trẩy sớm hay trưa Để em gánh gạo tiễn đưa hành trình Thương nàng đã đến tháng sinh Ăn ở một mình trông cậy vào ai Rồi khi sinh gái sinh trai Sớm khuya mưa nắng lấy ai bạn cùng Sinh gái thì em gả chồng Sinh trai lấy vợ mặc lòng thiếp lo.
Chăn kia nửa đắp nửa hờ Gối kia nửa đợi nửa chờ duyên em.
Thế gian một vợ một chồng Chẳng như vua bếp hai ông một bà
Đường trường cách trở nước non Mẹ già đầu bạc thiếp còn xuân xanh Giang sơn thiếp gánh một mình Có hay chàng tỏ tâm tình thiếp chăng