Quotes
Quotes
Lines worth keeping — a quiet shelf to return to.
834 quotes
“Để gia đình hòa hợp thì đầu tiên phải để cho con cái thích những thứ khác nhau và lo lắng những thứ giống nhau”
— hoả phụng liêu nguyên
“Tiến không chịu hàm ơn cuộc đời thì làm sao biết trả ơn người”
— Trịnh Công Sơn
“Trọng dụng những người xuất sắc để vừa có lợi cho mình vừa để họ không rơi vào tay người khác. Không trọng dụng những người trung bình để mình không phải mang gánh nặng, vừa để trút gánh nặng lên vai người khác.”
— phim Hướng nghiệp
“Người nan tẩu, gặp khó thì vẫn cứ tiến lên phía trước. Kẻ tẩu nan, gặp khó chỉ biết lùi về sau.”
— Hỏa phụng liêu nguyên
“Ta mất một tướng tài, chưa mất thành. Địch có thêm tướng tài đó, thành ắt không giữ được.”
— binh thư
“Dò kiếm cá dưới vực thẳm thì bất hạnh, tìm đoán những điều ẩn kín sẽ gặp tai ương?”
— Ngạn ngữ nước Chu
“Trà như ẩn sĩ, rượu như hào sĩ. Rượu để kết bạn, trà để hưởng tĩnh.”
— rượu
“Người nào khéo nhiếp sinh thì ăn uống điều độ, giảm bớt lo lắng, tiết chế thị dục, ngăn những cảm xúc quá mạnh, giữ gìn nguyên khí, ít nói năng, coi nhẹ thành công và thất bại, tránh ưu tư và những trở ngại, trừ những vọng tưởng, xa những hiếu ố, cho tai mắt được yên tĩnh mà chăn giữ nội tâm của mình. Không làm mệt tinh thần, không làm mệt hình hài, tinh thần và hình hài đã yên thì bệnh hoạn do đâu mà tới nữa? Cho nên khéo giữ cái tính của mình thì đợi đói rồi mới ăn, ăn không quá no, đợi khát rồi mới uống, uống không quá nhiều. Ăn mỗi lần nên ít và cách xa nhau, đừng nên nhiều và gần nhau. Nên còn đói một chút sau bữa ăn ăn nên no một chút thôi trong khi đói. Vì khi no thì hại phổi mà đói thì hại khí”
— Thực phổ
“Những lúc nên uống trà: Lúc tinh thần và tay chân nhàn nhã Lúc ngâm thơ đã mệt rồi Lúc ý tưởng lộn xộn Lúc nghe ca hát Lúc hết một khúc ca Lúc gảy đàn cầm mà ngắm tranh Ban đêm, trong một cuộc đàm đạo nghiêm trang Lúc ngồi ở một cửa sổ sáng sủa và bàn ghế sạch sẽ Lúc có bạn thân và người đẹp thanh nhã. --- Khi trời đẹp, gió hây hẩy Khi trời hơi u ám, mưa nhỏ. Trong một chiếc thuyền sơn đẹp bên một chiếc cầu nhỏ Trong một khu rừng tre rậm rạp Mùa hè trời xanh, ngồi trong một nhà mát thưởng sen Sau khi đã đốt hương trong một phòng sách nhỏ Khi bữa tiệc đã tàn, khách đã về Khi trẻ con đương học ở trường Trong một ngôi trường tịch mịch Trước cảnh suối đá kì dị. Những lúc không nên uống Khi làm việc Khi coi tuồng Khi mở thư ra coi Khi mưa lớn hoặc đổ tuyết Trong bữa tiệc đông người uống rượu Những ngày bận việc Khi bận coi nhiều giấy tờ sách vở. Và xét chung, trong tất cả những hoàn cảnh trái với đoạn trên. Không nên dùng Nước dơ Thìa bằng đồng. Ấm bằng đồng Thùng gỗ (để xách nước) Củi để đun(vì có khói) Than xấu, xốp Trà đồng thô lỗ Người ở gái gắt gỏng Giẻ bẩn Các thứ trái cây và hương liệu, vị thuốc Không nên gần Những phòng ẩm thấp Nhà bếp Những tuyến phố huyên náo Những trẻ con la hét Những kẻ tính tình thô lỗ Những người ở gây lộn nhau Những phòng nóng quá.”
— trà sớ
“Tóc trắng lại thêm vài trăm cọng Mấy lần nhổ hết, nó lại mọc Chẳng bằng đừng nhổ cho nó trắng Tranh đấu làm chi cho thêm mệt”
— Chu Đỗ
“Hãy làm điều bất thường. Hãy tới những nơi mình chưa từng đến, chọn đường đi làm khác biệt, thử giải quyết vấn đề mà bạn chẳng có chút khái niệm liên quan. Hãy ra khỏi "vùng an toàn", mở rộng phạm vi kiến thức và chân trời tư duy. Sắp xếp lại đồ đạc trong nhà, thay đổi ngoại hình, kiểu tóc, hình ảnh bạn trong mắt người khác.”
— Pavel Durov
“Hãy đi du lịch. Không quan trọng rằng bạn không đủ kinh phí tới Argentina hay New Zealand, chất lượng buổi nghỉ dưỡng không liên quan tới lượng tiền bạn chi. Khi bạn nhận thấy thế giới đa dạng nhường nào, bạn sẽ dừng bị không gian quen thuộc níu kéo, và bạn sẽ trở nên dễ gần hơn, bình tĩnh hơn và thông thái hơn.”
— Pavel Durov
“Sử dụng mọi khoảnh khắc để học thêm những thứ mới. Nếu cuộc đời đẩy bạn tới gặp một chuyên gia thuộc bất cứ lĩnh vực nào, hãy cố hiểu bản chất công việc, động cơ và mục đích của họ là gì. Học cách đặt đúng câu hỏi, vì một tài xế taxi cũng có thể là nguồn thông tin quý giá.”
— Pavel Durov
“Cố gắng vây quanh bản thân bằng những người tốt, chân thành, cởi mở, thông minh và thành công. Chúng ta phản ánh chính môi trường mình đang sống, và ta học mọi thứ từ môi trường. Bở thời gian ra với những người bạn tôn trọng, và với những người bạn cho bạn cơ hội học hỏi từ họ. (Có một điều quan trọng, chọn cấp trên là người đáp ứng được những điều kiện đó).”
— Pavel Durov
“Học cách dậy sớm. Có một nghịch lý như thế này, bạn làm được nhiều việc vào buổi sáng hơn là buổi tối. Nếu bạn rời Moscow đi chơi ngày cuối tuần tại thời điểm 7h sáng, thì đến 10h bạn đã có mặt ở Yaroslavl rồi. Nếu bạn rời đi lúc 10h, sớm nhất thì bạn chỉ có thể đến đó ăn được bữa tối. Một người cần 7 tiếng để ngủ, hãy dành thời gian cho hoạt động thể chất lành mạnh và một bữa ăn cân bằng dinh dưỡng.”
— Pavel Durov
“Tận dụng thời gian cuối tuần hiệu quả. Đi thăm bảo tàng, chơi thể thao, ra khỏi khu vực sinh sống, nhảy dù, thăm họ hàng, xem một bộ phim hay. Hãy mở rộng khu vực tương tác của cá nhân với thế giới. Càng nhiều ấn tượng trôi qua nhận thức của bạn, cuộc đời sẽ càng thêm thú vị, và bạn sẽ càng hiểu hơn về vạn vật và hiện tượng.”
— Pavel Durov
“Hãy đọc sách. Ước lượng tầm hiểu biết của bạn và chọn sách bằng chuyên môn bản thân, dù là chủ đề lịch sử, khoa học tự nhiên, tự phát triển cá nhân, xã hội học, tâm lý học, tiểu sử nhân vật hay truyện viễn tưởng chất lượng cao. Nếu không có thời gian đọc, bạn hãy nghe sách nói. Quy chuẩn vàng là hãy đọc/nghe ít nhất một cuốn sách mỗi tuần. Đọc 50 cuốn sách mỗi năm sẽ làm thay đổi cuộc đời bạn.”
— Pavel Durov
“Suốt hàng ngàn năm, ai sinh ra cũng đã là người khổng lồ, nhưng xã hội lại nhào nặn họ thành người lùn. Thế hệ chúng ta đã khác. Chúng ta sẽ không từ bỏ ước mơ chỉ vì nghe thấy tạp âm ý kiến từ người khác. Và chúng ta sẽ không đánh đổi sự sáng tạo, thói tìm tòi và tâm hồn tự do để lấy cái bình an do xúc xích ăn liền và vô tuyến truyền hình mang lại.”
— Pavel Durov
“Hãy học thêm ngôn ngữ. Ngôn ngữ sẽ mở rộng chiều sâu am hiểu thế giới, mở ra những khía cạnh mới để học tập, phát triển sự nghiệp. Tâm điểm của tiến bộ nằm ở phía kia biên giới, và tại hai bên rào cản ngôn ngữ. Việc hiểu tiếng Anh không còn đơn thuần là tham vọng của người có học thức, mà đã trở thành một công cụ thiết yếu.”
— Pavel Durov
“Khả năng tập trung vào một thứ suốt nhiều giờ là kỹ năng ngày một ít thấy trong thời đại của thiết bị di động. Nhưng đây lại chính là kỹ năng cần thiết cho sự đột phá tri thức, sáng tạo và tinh thần. Tương lai sẽ thuộc về những cá nhân miễn nhiễm với những cái bẫy mà công nghệ bày ra, và duy trì được khả năng tập trung trong một khoảng thời gian dài.”
— Pavel Durov
“Người ta đánh giá quá cao việc giao tiếp. Một giờ thinh lặng còn năng suất hơn một tuần trò chuyện.”
— Pavel Durov
“Những việc trên thế giới đều có thể đạt được, nếu như bạn biết tách nó ra thành những việc nhỏ đủ cần”
— Henry Ford
“Điều mà chúng ta làm trong giờ làm việc khẳng định thứ mà chúng ta có trong thế giới này. Điều mà chúng ta làm trong lúc vui chơi khẳng định chúng ta là người như thế nào”
— George Eastman
“Quyền lực có xu hướng trở nên đồi bại và quyền lực tuyệt đối dẫn tới đồi bại tuyệt đối.”
— Edward Dallbergh Acton
“Tụi Tàu nó khôn hơn mình. Chúng chở qua một tàu giấy chở về một tàu gạo. Dân mình dại, đem gạo đổi giấy để đốt đi”
— Thủ Thiệm
“Háo sắc, nghiện rượu, mê săn bắn đều không có hại cho quốc gia. Không nghe lời hiền tài mới là gây hại cho quốc gia”
— Quản Trọng
“Lần này ta ra, thân hành cầm quân, phương lược tiến đánh đã có tính sẵn. Chẳng qua mươi ngày, có thể đuổi được người Thanh. Nhưng nghĩ chúng là nước lớn gấp mười nước mình, sau khi bị thua một trận, ắt lấy làm thẹn mà lo mưu báo thù. Như thế thì việc binh đao không bao giờ dứt, không phải là phúc cho dân, nỡ nào mà làm như vậy. Đến lúc ấy, chỉ có người khéo lời lẽ mới dẹp nổi việc binh đao, không phải Ngô Thì Nhậm thì không ai làm được. Chờ mười năm nữa, cho ta được yên ổn mà nuôi dưỡng lực lượng, bấy giờ nước giàu quân mạnh, thì ta có sợ gì chúng?”
— Hoàng Lê nhất thống chí
“Phép dụng binh chỉ có một đánh một giữ mà thôi. Nay quân Thanh sang đây, tiếng tăm rất lớn. Những kẻ trong nước làm nội ứng cho chúng, phần nhiều là phao tin đồn nhảm, làm cho thanh thế của chúng to thêm, để cho lòng người sợ hãi lay động. Quân ta có ai được sai phái đi đâu, vừa ra khỏi thành là đã bị bắt giết. Số người Bắc Hà thuộc vào sổ quân của ta, hễ gặp dịp sơ hở là bỏ trốn liền. Đem đội quân ấy mà đánh, không khác gì xua bầy dê đi chọi cọp dữ, không thua sao được? Đến như việc đóng cửa thành mà cố thủ, thì lòng người đã không vững, ắt thế nào cũng sinh ra mối lo ở bên trong. Dầu cho Tôn, Ngô (tức Tôn Võ, người nước Tề đời Xuân Thu, và Ngô Khởi người nước Vệ đời Chiến quốc; hai nhà quân sự nổi tiếng của Trung Quốc thời xưa) sống lại, cũng phải bó tay, không thể làm được gì. Thật chẳng khác gì đem một con chạch bỏ giỏ cua. Xin nghĩ kỹ mà xem! Đánh đã chẳng được, giữ cũng không vững. Vậy thì cả hai chước đánh và giữ đều không phải là kế hay. Nghĩ cho cùng thì chỉ còn một cách này: sơm sớm truyền cho thuỷ quân chở đầy các thuyền lương, thuận gió giương buồm, ra thẳng cửa biển, đến vùng Biên Sơn mà đóng. Quân bộ thì sửa soạn khí giới, gióng trống lên đường, lui về giữ núi Tam Điệp. Hai mặt thuỷ bộ liên lạc với nhau, giữ lấy chỗ hiểm yếu, rồi cho người chạy giấy về bẩm với chúa công. Thử xem quân Thanh đến thành, khu xử việc nhà Lê ra sao? Vua Chiêu thống sau khi phục quốc, xếp đặt việc quân việc nước thế nào? Chờ chúa công ra, bấy giờ sẽ quyết chiến một phen cũng chưa muộn gì.”
— Hoàng Lê nhất thống chí
“Thì Nhậm nói: - Không phải thế! Ông chỉ biết một mà chưa biết hai. Việc thiên hạ, tình tuy giống nhau mà thế có khác nhau, sự đắc thất do đó cũng khác hẳn. Xưa kia, nước ta bị phụ thuộc vào Trung Quốc, quân Minh buông tuồng làm điều tàn bạo. Người cả nước ai cũng muốn đuổi chúng đi. Cho nên vua Lê Thái Tổ chỉ gọi một tiếng là xa gần hưởng ứng, hào kiệt trong nước kéo đến như mây tụ. Mỗi lúc đánh nhau với giặc, người trong nước chỉ lo quân mình bất lợi. Mỗi khi có tin thắng trận, ai nấy đều hết sức vui mừng. Lòng người như thế, nên hễ chỗ nào có quân mình mai phục, thì người ta đều giấu kín cho, khiến giặc không hề biết. Sở dĩ thắng được giặc, đều bởi cớ ấy. Ngày nay, những người bề tôi trốn tránh của nhà Lê, đâu đâu cũng có nghe tin quân Thanh sang cứu, họ đều nghển cổ mà trông. Sĩ dân cả nước, giành nhau mà đón chúng. Quân ta mai phục ở đâu, địa thế hiểm hay không, số quân nhiều hay ít, quân giặc chưa biết thì họ đã báo trước với chúng. Chúng sẽ nhân kế của ta mà lập kế của chúng, rồi bốn mặt kéo đến vây bắt. Quân cơ đã bị tiết lộ, tự nhiên mất hết điều tiện lợi. ấy là mình tự hãm mình vào chỗ chết. Còn hòng đánh úp được ai? Binh pháp có nói: "Khéo che đậy không khi nào không thắng, vụng che đậy không khi nào không thua". Được thua khác nhau là do ở chỗ xưa với nay khác nhau vậy!”
— Hoàng Lê nhất thống chí
“Thì Nhậm nói: - Không phải thế! Ông chỉ biết một mà chưa biết hai. Việc thiên hạ, tình tuy giống nhau mà thế có khác nhau, sự đắc thất do đó cũng khác hẳn. Xưa kia, nước ta bị phụ thuộc vào Trung Quốc, quân Minh buông tuồng làm điều tàn bạo. Người cả nước ai cũng muốn đuổi chúng đi. Cho nên vua Lê Thái Tổ chỉ gọi một tiếng là xa gần hưởng ứng, hào kiệt trong nước kéo đến như mây tụ. Mỗi lúc đánh nhau với giặc, người trong nước chỉ lo quân mình bất lợi. Mỗi khi có tin thắng trận, ai nấy đều hết sức vui mừng. Lòng người như thế, nên hễ chỗ nào có quân mình mai phục, thì người ta đều giấu kín cho, khiến giặc không hề biết. Sở dĩ thắng được giặc, đều bởi cớ ấy. Ngày nay, những người bề tôi trốn tránh của nhà Lê, đâu đâu cũng có nghe tin quân Thanh sang cứu, họ đều nghển cổ mà trông. Sĩ dân cả nước, giành nhau mà đón chúng. Quân ta mai phục ở đâu, địa thế hiểm hay không, số quân nhiều hay ít, quân giặc chưa biết thì họ đã báo trước với chúng. Chúng sẽ nhân kế của ta mà lập kế của chúng, rồi bốn mặt kéo đến vây bắt. Quân cơ đã bị tiết lộ, tự nhiên mất hết điều tiện lợi. ấy là mình tự hãm mình vào chỗ chết. Còn hòng đánh úp được ai? Binh pháp có nói: "Khéo che đậy không khi nào không thắng, vụng che đậy không khi nào không thua". Được thua khác nhau là do ở chỗ xưa với nay khác nhau vậy!”
— Unknown
“Chưởng phủ là Nguyễn Văn Dụng nói: - Trộm nghe hồi cuối đời Trần, người Minh sang lấn nước ta, có bọn Hoàng Phúc, Trương Phụ, Mộc Thạnh, Liễu Thăng đều là những tướng Kiệt hiệt của Trung Quốc. Bấy giờ vua Lê Thái Tổ khởi nghĩa ở vùng Lam Sơn, thế lực không địch nổi họ. Nhưng hành binh theo cách quỷ quyệt, lại hay dùng mưu mẹo khôn ngoan; rồi nhờ khéo dùng cách mai phục, nhân lúc quân giặc không phòng bị mà đánh úp; cho nên có thể lấy ít quân mà đánh được kẻ nhiều quân, vây Vương Thông ở bến Đông Bộ, giết Liễu Thăng ở núi Mã Yên (Bến Đông Bộ tức bến Đông Tân ở khúc sông Nhĩ Hà, Hà Nội. Núi Mã Yên ở xã Mai sao thuộc huyện Ôn Châu, Lạng Sơn) võ công tuyệt lạ, ngàn thủa ngợi khen. Nay người Thanh ở xa đến đây, phải trèo đèo vượt suối, ta lấy quân nghỉ ngơi mà đón đánh quân nhọc mệt, nhắm trước các nơi xung yếu, cho quân nấp sẵn để chờ; cứ làm theo kế ấy, lo gì mà không thắng? Thì Nhậm nói: - Không phải thế! Ông chỉ biết một mà chưa biết hai. Việc thiên hạ, tình tuy giống nhau mà thế có khác nhau, sự đắc thất do đó cũng khác hẳn. Xưa kia, nước ta bị phụ thuộc vào Trung Quốc, quân Minh buông tuồng làm điều tàn bạo. Người cả nước ai cũng muốn đuổi chúng đi. Cho nên vua Lê Thái Tổ chỉ gọi một tiếng là xa gần hưởng ứng, hào kiệt trong nước kéo đến như mây tụ. Mỗi lúc đánh nhau với giặc, người trong nước chỉ lo quân mình bất lợi. Mỗi khi có tin thắng trận, ai nấy đều hết sức vui mừng. Lòng người như thế, nên hễ chỗ nào có quân mình mai phục, thì người ta đều giấu kín cho, khiến giặc không hề biết. Sở dĩ thắng được giặc, đều bởi cớ ấy. Ngày nay, những người bề tôi trốn tránh của nhà Lê, đâu đâu cũng có nghe tin quân Thanh sang cứu, họ đều nghển cổ mà trông. Sĩ dân cả nước, giành nhau mà đón chúng. Quân ta mai phục ở đâu, địa thế hiểm hay không, số quân nhiều hay ít, quân giặc chưa biết thì họ đã báo trước với chúng. Chúng sẽ nhân kế của ta mà lập kế của chúng, rồi bốn mặt kéo đến vây bắt. Quân cơ đã bị tiết lộ, tự nhiên mất hết điều tiện lợi. ấy là mình tự hãm mình vào chỗ chết. Còn hòng đánh úp được ai? Binh pháp có nói: "Khéo che đậy không khi nào không thắng, vụng che đậy không khi nào không thua". Được thua khác nhau là do ở chỗ xưa với nay khác nhau vậy!”
— Unknown
“Thường nghe rằng: minh quân chúa nhân nguy để bày kế; trung thần lo nạn để lập công. Bởi thế, phải có người phi thường, mới lập được việc phi thường; có việc phi thường, mới có công phi thường. Cái công phi thường ấy, vốn không phải người thường có thể làm nổi”
— Trần Lâm
““Mình không đương được, mượn tay người khác, chẳng cần tự mình làm mà vẫn được việc”
— Binh thư
“Muốn thu lại, cần trương ra, muốn lấy được cần cho trước”
— Lão Tử
“Tài trai nên ngang dọc trời đất, không nên quanh quẩn xó nhà.”
— Triệu Ôn
“Người không có chí như thuyền không có lái, như ngựa không cương trôi dạt lông bông không ra thế nào cả.”
— Vương Dương Minh
“Chưa có người nào hành vi phẩm hạnh không đoan chính mà họ có thể yêu nước được.”
— Cổ Ngữ
“Lập thân không có gì khó bằng làm thế nào cho khỏi tủi thẹn; thủ thân không có gì khó bằng làm thế nào cho khỏi điếm nhục; phòng thân không có gì khó bằng làm thế nào cho ít bệnh tật.”
— Tuân Tiên Sinh
“Lòng thành, nét mặt đầm ấm, khí hòa, lời nói êm dịu thì thế nào cũng có thể cảm động được người ta.”
— Khuết Danh
“Người ta ai cũng cần phải tự lập lấy thân, cần phải tự mình hết sức cố gắng cho ra người, cần phải trông cậy ở mình mà chớ có trông cậy vào người.”
— Khuyết Danh
“An ác, dương thiện là bực thánh; thích thiện ghét ác là bực hiền; tách bạc thiện, ác quá đáng là hạng người thường; điên đảo thiện ác để sướng miệng gièm pha là hạng tiểu nhân hiểm ác.”
— Chu Trang Trang Công
“Nói đương sướng hả mà nín ngay được; ý đương hớn hở mà thu hẳn được; tức giận, ham mê đương sôi nổi, nồng nàn mà tiêu trừ biến mất được; không phải là người rất kiên nhẫn thì không tài nào được như thế.”
— Vương Dương Minh
“Điền dưỡng “cái khí” lúc đang giận; đề phòng “câu nói” lúc sướng mồm; lưu tâm “sự lầm” lúc bối rối; biết dùng “đồng tiền lúc sẵn sàng”.”
— Uông Thụ Chi
“Muốn giữ được lương tâm, nuôi được linh tính, cần phải chịu cực khổ, chịu phiền, thì ngày mới thuần thục.”
— Lưu Trực Trai
“Thiên hạ có người sợ bóng mình, ghét vết mình, cắm cổ mà chạy, vết lại càng nhiều, bóng lại càng nhanh. Chẳng bằng đến chỗ rợp mà nghỉ, thì tự nhiên bóng mất hẳng và vết tuyệt ngay.”
— Mai Thăng
“Một bên là quần chúng, một bên là bản thân, hai bên đều trọng cả. Nhưng gặp trường hợp cần thì phải hi sinh bản thân để cứu giúp quần chúng.”
— Khuyết Danh
“Chẳng trách người mà trách mình là phương pháp cần nhất để tu tỉnh thân ta. Hay thể tất cho người là phương pháp cần nhất để gây nuôi độ lượng.”
— Lã Khôn
“Chim hồng, chim hộc, cất cánh bay xa là nhờ lông cánh; lông nhỏ trên lưng, lông to dưới bụng, mọc thêm một nắm, bay chẳng cao hơn, rụng mất một nắm, bay chẳng thấp hơn.”
— Hàn Thi Ngoại Truyện
“Đại cục tuy một ngày một bại hoại, chúng ta vẫn phải nên hết sức duy trì, được phần nào hay phần ấy, còn ngày nào hay ngày ấy”
— Tăng Quốc Phiên
“Lâu nay đời vẫn làm đắm đuối loài người; cái “chí” của ta là cái để độ thân ta, làm song gió không thể xiêu bạt vùi dập ta được.”
— Chúc Vô Công
“Cái bể tình dục, lấp mãi không đầy; cái thành sầu khổ, phá mãi mà không tan.”
— Khuyết Giới Toàn Thư
“Người đi đêm tuy không là gian nhưng không thể cấm chó không cắn được.”
— Chiến Quốc Sách
“Lanh trai công việc để cố gằng làm cho đầy đủ, và cẩn thận câu nói, không cẩu thả khinh thường.”
— Luận Ngữ
“Thế giới là một trường học lớn. Sự khốn quẫn đau khổ là ông thầy giỏi, là người bạn tốt để rèn luyện cho ta vậy.”
— Khuyết Danh
“Cắn chặt răng để chịu thiệt, đứng vững gót để làm người.”
— Cổ ngữ
“Vật trong thiên hạ chẳng gì mềm nhũn bằng nước, thế mà to vô hạn, sâu vô cùng.”
— Hoài Nam Tử
“Ba ba, thuồng luồng cho vực còn nông, làm tổ dưới đáy, chim cắt diều hâu cho núi còn thấp làm tổ trên đỉnh; thế mà đến khi chết cũng chỉ là một cái mồi.”
— Tuân Tử
“Câu nói như tên, không nên bắn bậy, đã lọt vào tai ai, không tài nào rút ra được nữa.”
— Lục Tài Tử
“Người ta ai mà không có lỗi. Có lỗi mà sửa đổi được thì còn gì hay hơn.”
— Tả Truyện
“Người hay là thầy người dở, người dở là kẻ giúp chí cho người hay.”
— Lão Tử
“Đem cái thói kiêu căng khinh bạc đối đãi với người quân tử thì tự mình làm cho mình thất đức; đem cái thói kiêu căng khinh bạc đối với kẻ tiểu nhân thì tự mình làm cho mình hại thân.”
— Tuân Sinh Tiên
“Chính mình chẳng kiềm chế nổi mình mà cứ muối cài đạp người thì thật là nhu.”
— Khuyết Danh
“Lễ nghĩa liêm sỉ là bốn cái giường để duy trì giữ vứng quốc gia. Bốn giường vó ấy nếu không căng được lên, nghĩa là người trong nước mà vô lễ, vô nghĩa, vô liêm sỉ thì quốc gia phải sụp đổ mà diệt vong mất.”
— Quán Tử
“Người quân tử ta nên thân song không nên quá chiều mà phụ họa. Kẻ tiểu nhân ta nên tránh, song không nên ruồng rẫy như hằn thù.”
— Thâm Hàn Quang
“Yêu người ta mà yêu vô lý, thành ra làm hại người ta. Ghét người ta mà ghét vô lý, thành ra làm hại cho thân mình.”
— Ngụy Thế Thụy
“Yêu thì muốn cho sống, ghét thì muốn cho chết, mình không có quyền làm được sống chết, mà lúc lại muốn cho sống, lúc lại muốn cho chết, như thế chả phải là mê hoặc lắm ru!”
— Luận Ngữ
“Chim mà mỏ quắp thì loài chim sợ cá, mà mồm ngoáp thì loài cá sợ. Người mà ngọn lưỡi sắc sảo thì loài người sợ.”
— Hàn Thi Ngoại Truyện.
“Người biết “đạo” tất không khoe, người biết “nghĩa” tất không tham, người biết “đức” tất không thích tiếng tăm lừng lẫy.”
— Trương Cửu Thành
“Làm việc nghĩa thì chớ tính lợi hại; luận anh hùng thì chớ kể nên thua.”
— Lư Khôn
“Độ lượng to lớn bao nhiêu thì phúc trạch cũng to lớn bấy nhiêu. Có mưu sâu độc bao nhiêu thì tai vạ cũng sâu độc bấy nhiêu.”
— Minh Tâm Bảo Giám
“Không gì giỏi bằng hay bàn, không gì yên bằng hay nhẫn (thản nhiên), không gì hơn người bằng có đức, không gì sướng thân bằng làm lành.”
— Hoàng Thạch Công
“Thân dê mà lốt cọp, thấy cỏ thì thích, thấy chó sói thì run, quên mất cả bộ da khoác là lốt cọp.”
— Dương Tử
“Người ta nếu không biết lo xa, nhất định có sự ưu hoạn đến ngay.”
— Luận Ngữ
“Có học vấn mà không có đạo đức, thì là người ác; có đạo đức mà không có học vấn, thì là người quê.”
— La Tư Phúc
“Sĩ phu mà ba ngày không xem sách, thì soi gương mặt mũi đáng ghét, nói chuyện lạt lẽo khó nghe.”
— Hoàng Đình Kiền
“Người ta sống trong một ngày, có nghe một câu phải, trong một điều phải, làm một việc phải, ngày ấy mới không hư sinh.”
— Trần My Công
“Người ta biết có mưu sinh, biết tự lập thời mới không ỷ lại ai, cầu cạnh ai, mà giữ được liêm sỉ và thực hành được lễ nghĩa.”
— Khuyết danh
“Ở đời có ba điều đáng tiếc. Một là hôm nay bỏ qua, hai là đời này chẳng học, ba là thân này nỡ hư.”
— Chu Hi
“Chớ chính mình tự dối mình.”
— Đại học
“Người ta, tối đến, trước khi đi ngủ thử kiểm xét xem trong một ngày: Ăn ở với cha mẹ đã hết lòng chưa? Đối đãi với kẻ dưới đã hay thể tất chưa? Xử với anh em đã hay hòa thuận chưa? Đối với vợ con đã hay yêu quý chưa? Chơi với bạn bè đã hay tránh kẻ dở, gần người hiền chưa? Nói ra câu gì, đã hay không thẹn với lương tâm chưa? Làm công việc gì, đã hay không trái với lương tâm chưa? Đãi người ngoài đã hay không thất lễ chưa? Hết thảy việc gì, việc gì cũng nghĩ để xử cho chu đáo, ngõ hầu mới xứng đáng làm người mà không xấu hổ. Từ Mi Vân”
— Cổ học tinh hoa
“Trang Tử sắp chết. Học trò bàn nhau định muốn làm ma nhỏ to. Trang Tử thấy vậy bảo: Ta lấy trời đất làm quan quách, mặt trời, mặt trăng làm hai viên ngọc bích, các ngôi sao làm các hạt châu báu, muôn vật làm đồ tống táng, đám ma ta như vậy, há chẳng đủ rồi, cần gì mà phải làm cho to nữa. Học trò nói: Nhà thầy làm như vậy, chúng con sợ diều hâu, quạ nói rỉa thịt nhà thầy mất! Trang Tử bảo: Xác người chết mà để trên đất thì diều quạ ăn, để dưới đất thí sâu bọ ăn. Bây giờ cướp của loài kia cho loài này, tâm sao mà thiên như thế? Tâm người đã thiên, thì bất bình đem cái bất bình mà cho là bình thì cái bình không phải là bình nữa. Tâm người không sáng thì chẳng thật, đem cái chẳng thật mà cho là thật thì cái thật không còn là thật nữa. Ôi! Người ta cứ khăng khăng giữ một ý kiến, chẳng cũng đáng thương lắm ru! Trang Tử”
— Cổ học tinh hoa
“Cảnh Xuân hỏi thầy Mạnh Tử: - Công Tôn Diễn và Chương Nghi nổi một cơn giận đi du thuyết, thì các nước chư hầu sợ, ngồi yên một chỗ thì thiên hạ không có chiến tranh. Hai người như thế chẳng là bậc trượng phu ư? Thầy Mạnh Tử nói: - Hai người ấy gọi là đại trượng phu thế nào được! A dua, xiểm nịnh, lựa ý chiều lòng các vuc chư hầu để được quyền, được thé, cách cục hai người ấy y như đàn bà lẻ mọn, thừa thuận phục tùng. Đại trượng phu đâu có thế? Bực đại trượng phu tâm địa chí công như ở cá nhà rất rộng cho thiên hạ, cử động mực thước thận trọng như đúng cái ngôi chính vị trong thiên hạ, công việc làm quang minh chính đại nhu đi trên con đường cái trong thiên hạ. Đắc chí thì đem cái khôn ngoan học thức, thi thố cho thiên hạ được nhờ; bất đắc chí thì một mình vui vẻ giữ vững cái hay của mình. Sự giàu có quan sang chẳng làn siêu đảng được cái tâm, sự nghèo khó vi tiện chẳng làm biến đổi được cái tiết, sự uy hiếp hay vũ lực chẳng làm tỏa nhục được cái chí…thế mới gọi là đại trượng phu. Mạnh Tử”
— Cổ học tinh hoa
“Lòng người ta nham hiểm hơn núi sông, khó biết hơn là biết trời. Trời thì hằng năm có xuân hạ thu đông, hàng này còn có buổi sáng, buổi tối, ta do đấy mà biết được. Đến như người ta thì có kẻ ngoài rõ như cẩn hậu mà trong thật kiêu căng, có kẻ trông rõ thật tài giỏi mà ngoài coi ra ngu độn, có kẻ rõ như vững vàng thư thái mà trong cuống rỗi nóng nảy. Tâm tính bên trong, diện mạo bên ngoài trái nhau khó lường như thế. Cho nên quân tử dùng người cho ở xa để xem lòng trung, cho ở gần để xem lòng kính, sai làm nhiều việc để xem cái tài, hỏi lúc vội vàng để xem cái trí, hẹn cho ngặt ngày để xem có tín, ủy cho tiền của để xem có nhân, giao cho việc nguy biến để xem có tiết, cho đánh chén say sưa để xem cử chỉ, cho ở chỗ phiền tạp để xem thần sắc. Xem người đại khái như vậy, thì họa mới có thể biết được người. Trang Tử”
— Cổ học tinh hoa
“Thánh nhân trị thiên hạ tất phải biết loạn từ đâu mà ra trị thiên hạ thì mới được, không biết loạn từ đâu thì không trị nổi được thiên hạ. Ví như thầy thuốc chữa bệnh cho người ta, tất phải biết bệnh căn tự khởi đâu khởi ra từ mới chữa được, chớ không biết thì chữa không nổi được bệnh. Người trị loạn có khác gì thế? Loạn từ đâu mà sinh ra? Sinh ra bởi không yêu nhau. - Con không hiếu với cha, tôi không trung với vua thế là loạn đấy. Con chỉ yêu thân con, không yêu đến cha, cho nên làm thiệt cha để lợi mình; em chỉ yêu thân em, không yêu đến anh, cho nên làm thiệt anh để lợi mình; bầy tôi chỉ biết yêu thân mình mà khồn biết yêu vua cho nên làm thiệt vua để lợi mình. Thế là loạn đấy. Tuy đến cả cha mà cũng không thương con, anh mà cũng không thương em, vua mà cũng không thương bầy tôi, thế cũng là loạn. Cha chỉ yêu thân cha, không yêu đến con, cho nên làm thiệt con để mình được lợi; anh chỉ yêu thân anh không yêu đến em cho nên làm thiệt em để mình anh được lợi; vua chỉ yêu thân vua, không yêu bầy tôi, cho nên làm thiệt bầy tôi để mình được lợi. Tại sao mà sinh ra những điều ấy? Có phải chỉ tại không yêu nhau cả thôi không? Đến cả quân trộm quân giặc cũng vậy. Thằng trộm chỉ biết yêu nhà mình, không biết yêu nhà khác, cho nên ăn trộm nhà khác để lợi nhà mình; thằng giặc chỉ biết yêu thân mình mà chẳng yêu thân người khác, cho nên sát hạn thân người khác để lợi thân mình. Tại sao mà sinh ra thế? Có phải chỉ tại không yêu nhau cả mà thôi không? Cho đến các quan khuynh loát nhau, các nước chư hầu đánh lẫn nhau, cũng chỉ tại các quan chỉ biết yêu nhà mình, không yêu nhà khác cho nên hại nhà khác để lợi cho nhà mình, các nước chỉ biết yêu nước mình không yêu nước khác cho nên đánh nước khác để lợi cho nước mình. Ấy thiên hạ sinh ra loạn là bởi như thế cả. Nếu biết yêu nhau thì còn ai nỡ hại ai, mà thiên hạ làm gì chẳng bình trị. Mặc Tử”
— Cổ học tinh hoa
““... Việc làm của người quân tử: tĩnh để tu tỉnh lấy thân, kiệm để bồi dưỡng lấy đức. Nếu không đạm bạc thì không thể nào nào sáng được cái chí. Nếu không ninh tĩnh thì không thể nào đi đến được xa. Lấy lý mà nói: muốn học cần phải tĩnh, có tài cần phải học. Không học, thì không rộng được tài, không tĩnh thì không thành được học. Lười biếng khinh mạn thì chẳng thể biết được tường. Hiểm hóc táo bạo thì chẳng thể sửa được tính. Một năm một tuổi, mỗi tuổi mỗi kém, rồi thành ra con người khô héo, dài thở vắn than trong chỗ xó nhà, bấy giờ mới hối còn sao kịp nữa...” Gia Cát Lượng”
— Cổ học tinh hoa
“Ông Tư Sản nước Trịnh sang nước Trần, có việc minh ước. Khi về, ông tâu mọi việc với vua xong, ông đem chuyện nước Trần nói với các quan rằng: Nước Trần thế nào rồi cũng mất, chẳng nên giao hiếu với nước ấy làm gì. Nay họ chứa nhiều lương thực, họ sửa sang thành quách, họ chỉ cứ cậy hai điều ấy đủ làm yên nước mà chẳng thương gì đến nhân dân. Vua thì không có chí gì là độc lập, thái tử thì hèn yếu, các nhà đại gia thì xa xỉ dâm dật, các quan thì kiêu ngạo, tham tàn, chính quyền thì chia xé, không ai chịu trách nhiệm. Như thế mà ở chen vào giữa các nước lớn, thì tài nào mà còn được. Bất quá mười năm nữa, nước Trần thế nào cũng mất. Sau quả nhiên nước Trần mất thật. Tả Truyện”
— Cổ học tinh hoa
“Ông Biển Thước đến yết kiến Hoàn Hầu nước Tề, đứng ngắm một lát, tâu rằng: Vua có bệnh ở trong bì phu, không chữa sợ sau nặng. Hoàn Hầu bảo: Ta vô bệnh. Biển thước đi ra. Hoàn Hầu nói: Thầy thuốc này lý tài lắm! Muốn chữa người khỏe để lấy công. Mười hôm sau, Biển Thước vào yết kiến Hoàn Hầu lại nói: Vua có bệnh ở gan ruột, không chữa mau sau khó lòng. Hoàn Hầu không trả lời, còn lấy làm không bằng lòng. Biển Thước đi ra. Cách mười hôm nữa, Biển Thước lại vào yết kiến Hoàn Hầu, vừa trông thấy, lùi chạy ra ngay. Hoàn Hầu cho người gọi lại hỏi, vì cớ gì mà ra ngay như vậy. Biển Thước tâu: Bệnh ở bì phu còn châm trích được, bệnh ở gan ruột còn thuốc thang được, bệnh đã vào xương tủy, thì không tài nào chữa được nữa. Bây giờ bệnh nhà vua đã vào đến xương tủy cho nên tôi không dám nói mà phải ra ngay. Năm hôm sau, Hoàn Hầu phát bệnh, cho tìm Biển Thước, thì Biển Thước đã sang nước Tần rồi. Quả nhiên bệnh Hoàn Hầu không thầy nào chữa được nữa Hoàn Hầu mất. Thanh Lê Tử”
— Cổ học tinh hoa
“Trang Tử đang câu cá ở trên sông Bộc. Vua Sở sai hai quan đai phu đến ngỏ ý rằng, ý vua muốn đem việc nước lại phiền. Trang Tử không nhìn hai quan đại phu, cứ cầm cần câu cá mà nói rằng: Ta nghe nước Sở có con thần qui chết đã ba nghìn năm mà vua còn quý, lấy khăn bọc cất vào hòm để trên miếu đường. Như con thần qui ấy chết mà để xương lại cho người ta quý hơn hay là sống mà kéo lê đuôi đi ở giữa đường quý hơn? Hai quan đại phu nói: Thà rằng sống mà kéo lê đuôi đi ở giữa đường còn hơn. Trang Tử nói: Vậy xin mời hai ngài cứ về. Ta đây cũng sắp kéo lê đuôi mà đi ở giữa đường. Trang Tử”
— Cổ học tinh hoa
“Mặc Tử thấy người ta nhuộm tơ, ngẫm nghĩ than rằng: Nhuộm vào màu xanh thì hóa xanh, nhuộm vào màu vàng thì hóa vàng. Nhúng vào màu nào thì biến ra màu ấy. Năm lần nhuộm, hóa ra năm sắc, cho nên nhuộm phải cẩn thận. Không những tơ nhuộm như vậy. Người ta tiêm nhiễm nhau cũng thế, bạn với người hay thì hóa hay, bạn với kẻ dở thì hóa dở. Vinh hay nhục quan hệ ở những người bạn mình hay giao du. Mặc Tử.”
— Cổ học tinh hoa
“Nước mà trông cậy để vững bền được là nhờ ở ba thứ: Một là dân; hai là xã tắc; ba là vua. Đem ba điều ấy so sánh với nhau, dân tuy không có thế đáng tôn, nhưng có hình đáng sợ, đáng trọng, thật là dân quí nhất. Xã tắc là thổ thần và cốc thần tí hộ cho dân được yên, được sống nhưng cũng vì dân mới đặt ra, thì chẳng chúng ta bì với dân được. Vậy xã tắc còn là đáng quý thứ hai. Vua chúa tuy kể cả thần, kể cả dân nhưng kỳ thực cũng phải nhờ lòng dân có yêu mến, xã tắc có yên ổn thì vua mới lâu dài được. Thế thì vua ví với dân, với xã tắc, vua không trọng lắm, nghĩa là đáng quý thứ ba. Mạnh Tử”
— Cổ học tinh hoa
“Điền Nhu được vua nước Ngụy tin dùng. Huệ Tử bảo Điền Nhu: - Ngươi phải khéo ăn ở với cận thần nhà vua mới được. Này xem như cây dương, trồng ngang cũng mọc, trồng ngược cũng mọc, bẻ cành mà trồng cũng mọc. Giả sử mười người trồng cây dương, một người nhổ lên thì không cây dương nào sống được. Thế cho nên nhiều đến mười người trồng giống thứ cây dễ mọc cũng không lại được với một người nhổ là tại làm sao? - Là tại trồng thì khó mà nhổ thì dễ. Nay ngươi muốn được vua tin dùng lâu dài, nhưng có nhiều người muốn bỏ ngươi thì ngươi nguy mất. Bách Tử Toàn Thư”
— Cổ học tinh hoa
“Trời không thể làm cho hoa mùa nọ nở vào mùa kia, cho nên thánh nhân không trái thời. Đất không có thể làm cho khí hậu xứ kia đổi thành xứ nọ, cho nên thánh nhân không trái tục. Thánh nhân không thể làm cho tay biết đi chân biết cầm, cho nên thánh nhân không làm cho trái cái tài riêng. Thánh nhân lại không có thể làm cho cá biết bay, chim biết bơi dưới nước, cho nên thánh nhân cũng không dùng cái tài riêng của người. Vì vậy, lúc nên động, lúc nên tĩnh, lúc nên tối, lúc nên sáng, ta không nên câu nệ một đường nào thì mới là hợp đạo. Quan Doãn Tử”
— Cổ học tinh hoa
“Người quân tử sở dĩ khác người là vì lúc nào cũng để tâm đến việc “Nhân”, để tâm đến việc “Lễ”. Đã là người có nhân thì yêu người, đã là người có lễ thì kính người. Mà theo lẽ thường, yêu người thì người tất yêu lại, kính người thì người tất kính lại. Người quân tử ăn ở như vậy, mà gián hoặc còn có kẻ đem thói ngang ngược đối đãi lại, thì tất nhiên tự xét ngay mình lại, chắc mình cón bất nhân, chắc mình còn vô lễ, thì họ mới xử với mình như thế, chớ tự dưng thì có khi nào họ lại ngang ngược với mình được. Người quân tử xét lại thật mình có nhân, thật mình có lễ, mà người ta đối đãi với mình vẫn ngang ngược như trước thì tất xét lại mình ta tuy nhân tuy lễ thật, nhưng ta chưa được hết lòng chăng. Nếu người quân tử xét rằng thật đã hết lòng mà thói người ngang ngược vẫn như trước thì bấy giờ người quân tử nói: Hạng này thật là hạng càn dỡ. Người mà đến như vậy thì khác gì loài vật. Đối với loài vật thì ta còn so kể làm chi! Mạnh Tử”
— Cổ học tinh hoa
“Cư xử với người mà góc gách, nghiêm ngặt quá là cái đại bệnh ở đời. Bậc thánh hiền xử với người đời không có giây phút nào là rời bỏ được cách ôn hòa, trung hậu, nên mới có câu: Phiếm ắt chúng, nghĩa là rộng yêu tất cả loài người; Hòa nhi bất đồng, nghĩa là xử với người hòa hợp mà không a dua phe đảng; Hòa nhi bất lưu, nghĩa là xử với người hòa nhã mà không đua theo quá trớn; Quần nhi bất đảng nghĩa là liên hợp với mọi người cho nhân quyền mà không vào bè kết đảng với ai cả; Chu nhi bất tị nghĩa là công bình mà chẳng thiên tư; Từ tường khải dị nghĩa là nhân đức, êm ái, vui vẻ, dễ dàng. Ái nhân, nghĩa là yêu loài người; Thân nhân, nghĩa là gần gụi dân và đi sát với dân, coi dân như anh em con cái; Thiên hạ nhất gia, chung quốc nhất nhân, nghĩa là coi cả thiên hạ như một nhà, coi cả nước như một người. Nếu làm người cứ vò võ một mình, tính nết khe khắt, lạnh nhạt, chẳng thân với ai thì thật là một hạng chướng ngại cho xã hội. Dù cho người phương chinh, tính nết độc lập, cũng không phải là hạng ứng dụng với đời, chẳng qua là người nhất tiết quyến giới mà thôi. Lã Khôn.”
— Cổ học tinh hoa
“Dân nước Trịnh thường hay đến trường học thôn quê để nghị luận những chính sách hay dở của quan liêu. Nhiên Minh bảo Tử Sản rằng: Tôi định phá hết cả các trường thôn quê, ông tính sao? Tử Sản nói: Để chứ. Phá đi làm gì? Dân sự người ta sớm tối đến chơi trường học để nghị luận điều phải, điều trái của quan liêu làm. Cái gì người ta cho là phải, ta cứ thế mà làm. Cái gì người ta cho là dở, ta liệu mà đổi đi. Những kẻ nghị luận ấy tức là những ông thầy của ta. Can gì mà phá trường học. Vả chăng, tôi nghe nói: “Hết lòng làm điều phải thì mới đỡ được người ta oán trách mình”. Tôi chưa từng nghe nói: “Chỉ nạt nộ ra oai, mà tuyệt được hết sự oán trách của người.” Cũng như phải đắp đê mà giữ nước, chớ bỏ đê đi, thì nước vỡ tứ tung, bao nhiêu người chết không thể cứu lại được. Nay ta hẳn cứ để trường học, khiến thường được nghe những câu chê bai để làm thuốc chữa cho ta thì hơn. Nhiên Minh nghe Tử Sản xong, nói rằng: Nay tôi mới biết ông là ông quan thầy đáng tôn vậy. Tôi thật là kẻ bất tài. Ông làm được như lời, thì chẳng những một đám chúng tôi được trông cậy mà cả nước cũng được nhờ vậy. Tả Truyện.”
— Cổ học tinh hoa
“Tử Sản làm tướng nước Trịnh đã lâu năm, có lòng thương dân, lấy đạo khoan mà trị dân. Khi Tử Sản bệnh nặng, Tử Thái Thúc đến bảo rằng: - Ta chết, tất nhà ngươi làm tướng nước Trịnh. Người phải biết người có đức mới lấy đạo “khoan” mà phục được dân, con người thường phải lấy sách “nghiêm” mà trị mới được. Nay ví như lửa nóng, đâu trông thấy mà sợ, cho nên chết vì lừa ít; nước mát dân khinh mà lờn, cho nên chết vì nước nhiều. Thế mới biết dùng khoan là khó. Mấy tháng sau, Tử Sản mất, Tử Thái Thúc thay làm tướng, không nỡ dùng nghiêm, e có mãnh liệt cứ lấy đạo khoan mà trị dân. Không được bao lâu, trong nước sinh ra nhiều trộm cắp, thường núp náu ở các đồng lầy mà lấy của giết người nhũng nhiều lương dân. Tử Thái Thúc hối lại nói rằng: - Giá ta biết sớm theo lời Tử Sản thì đâu đến thế này! Rồi liền đem quân đi đánh bắt bọn cướp ở đồng lầy mà giết hết. Từ đấy nước Trịnh mới bớt trộm cướp. Đức Khổng Tử nói rằng: Được lắm! Chính sách khoan thì dân lờn, dân lờn thì lại phải dùng khoan (?); khoan giúp cho mãnh, mãnh giúp cho khoan, có thế thì chính sách mới hòa được. Tả Khưu Minh”
— Cổ học tinh hoa
“Đời cổ những người lo toan việc quốc gia, trước hết phải dạy dỗ dân, thân yên dân. Phép trị dân có bốn điều “bất hòa” cần phải biết. 1) Trong nước mà bất hòa, thì chẳng nên đem quân đi đánh đâu; 2) Trong quân mà bất hòa, thì chẳng nên đem quân ra trận; 3) Quân ở trận mà bất hòa, thì chẳng nên tiến lên đánh; 4) Tiến lên đánh mà bất hòa, thì chẳng nên quyết đánh. Bởi vậy ông vua hữu đạo khi định dùng dân, trước hết có hòa sau mới gây dựng việc lớn mà chẳng dám tin cái mưu riêng của ai. Không những thế mà thôi, lại còn phải xem cái thời có đáng cử sự sau mới cử sự. Khi dân trong nước ai nấy đều biết ơn vua đã chịu suy nghĩ đắn đo cẩn thận, quí cái mạng của dân, tiếc cái chết của dân, thì bấy giờ dù có phải ra chỗ nguy nan, ai nấy mới cùng lấy việc tiến lên mà liều chết là vinh, lùi về mà sống thừa là nhục vậy. Ngô Tử”
— Cổ học tinh hoa
“Tiếng sấm, tiếng sét không làm thế nào cho nhỏ được tiếng để hòa với tiếng chuông tiếng khánh. Mặt trời, mặt trăng không làm thế nào cho cong được ánh sáng để thấu đến ngõ hẻm, hang cùng. Sông to không làm thế nào mà thu bờ hẹp lại để vừa ý kẻ muốn lội qua. Núi cao không làm thế nào mà rút được ngọn thấp xuống để chiều lòng kẻ muốn trèo chơi. Cho nên, cũng như cái xe to không thể thu nhỏ bánh để tạm đi qua đường hẹp, người cao sĩ không chịu khuất khúc để hòa đồng với thế lực. Bão Phúc Tử”
— Cổ học tinh hoa
“Người ta sở dĩ đến nỗi phạm phải muôn nghìn tội lỗi là chỉ vì cái bệnh “chỉ biết có mình”. Vì cớ mình chỉ biết có mình, mình mới suy tính thiên phương bách kế, chỉ muốn cho mình giàu, chỉ muốn cho mình sang, chỉ muốn cho mình sống, chỉ muốn cho mình vui, chỉ muốn cho mình yên, chỉ muốn cho mình thọ, còn người ta nghèo hèn, nguy khổ, lụn bại, chết chóc, nhất thiết là chẳng nghĩ gì đến cả. Bởi thế mà sinh ý chẳng liên can, thiên ý đến tuyệt duyệt, tuy có hình người, kỳ thực không khác gì cầm thú. Ví bằng trừ bỏ cái bệnh “chỉ biết có mình” tâm địa rộng rãi, công minh, giàu sang, nghèo hèn, vui khổ, sống chết đều cùng chung với cả loài người thì sinh ý quán triệt, ai nấy được hả lòng mà thiên lý giữ được trọn vẹn. Thế là thân ta cùng với muôn vật là nhất thể vậy. Tiết Huyên”
— Cổ học tinh hoa
“Liệt Tử nghèo khổ, có khi đói khát không có gì mà ăn uống. Có người nói với vua Tử Dương nước Trịnh rằng: - Liệt Tử là một người cao thượng, nay ở nước vua mà phải bần cùng, thì hóa ra nhà vua không biết quí trọng người giỏi ư? Tử Dương nghe nói, sai sứ giả đưa cho Liệt Tử vài mươi xe thóc. Liệt Tử ra yết kiến sứ giả, vái hai vái, xin từ không nhận. Sứ giả đi, Liệt Tử vào nhà trong. Vợ ngóng trông bực tức, tự đập vào ngực mà nói rằng: - Thiếp nghe vợ con những bậc đạo đức cao thượng đều được an nhàn vui vẻ, nay vợ con tiên sinh túng đói, vua đưa cho tiên sinh thóc gạo, tiên sinh lại từ. Thế chẳng phải là số mệnh xui ra vậy hay sao? Liệt Tử cười, bảo vợ rằng: Vua mà biết ta không phải là tự chính vua biết ta, tại nghe có người nói mới biết ta. Vua nghe người nói mới biết ta mà cho ta thóc, thì lúc bắt tội ta, tất vua cũng lại nghe người nói mà thôi. Vì thế mà ta không nhận thóc. Vả chăng chịu bổng lộc của người hoặc khi người mắc hoạn nạn, không liều giúp người là bất nghĩa. Mà nếu liều chết giúp kẻ vô đạo thì lại còn gọi là nghĩa thế nàp được. Tử Dương sau quả bị nạn chết. Liệt Tử”
— Cổ học tinh hoa
“Thầy Tử Lộ hỏi Đức Khổng Tử rằng: - Người quân tử cũng lo sợ ư? Đức Khổng Tử nói: - Người quân tử chỉ cốt suy nghĩ định liệu công việc của mình, lúc chưa làm được thì vui rằng mình có ý định làm, lúc làm được thì lại vui rằng mình có trí làm được việc. Thế nên người quân tử có cái vui thú suốt đời, không có cái lo sợ một ngày nào cả. Kẻ tiểu nhân thì không thế, lúc chưa làm được việc thì lo sợ rằng không được, lúc đã làm được việc thì lo sợ lỡ hỏng mất. Thế nên kẻ tiểu nhân có cái lo sợ suốt đời, không có cái vui thú nào cả. Thuyết Uyển”
— Cổ học tinh hoa
“Đức Khổng Tử nói: - Người quân tử có ba điều phải nghĩ, ta chẳng nên chẳng xét đến: 1) Lúc nhỏ nếu mà chẳng học, thì đến lúc lớn ngu dốt không làm được việc gì. 2) Lúc già yếu mà không đem những điều mình biết để dạy người, thì sau đến lúc chết chẳng ai thương tiếc. 3) Lúc giàu có nếu mà chẳng bố thí, thì đến lúc khốn cùng chẳng ai cứu giúp. Cho nên người quân tử lúc nhỏ nghĩ đến lúc lớn thì chăm học, lúc già nghĩ đến lúc chết thì chăm dạy, lúc có nghĩ đến lúc không thì chăm cứu giúp người nghèo khổ. Gia Ngữ”
— Cổ học tinh hoa
“Thầy Tử Cống đi qua đất Hán Âm thấy một ông lão làm vườn đang xuống giếng gánh từng thùng nước, đem lên tưới rau. Thầy Tử Cống nói: Kia có cái máy một ngày tưới được hàng trăm khu đất, sức dùng ít mà công hiệu nhiều. Cái máy ấy đằng sau nặng, đằng trước nhẹ, đem nước lên rất dễ và tên gọi là “máy lấy nước”. Ông lão làm vườn nói: Máy tức là cơ giới, kẻ có cơ giới tất có cơ sự, kẻ có cơ sự tất có cơ tâm. Ta đây có phải không biết cái máy ấy đâu, chỉ nghĩ xấu hổ mà không muốn dùng vậy. Trang Tử”
— Cổ học tinh hoa
“Dương Hổ làm tướng nước Vệ, phải tội, chạy trốn sang nước Tần, vào yết kiến Triệu Giản Tử nói rằng: Tự nay trở đi, ta nhất quyết không gây dựng cho ai nữa. Triệu Giản Tử hỏi: Vì cớ gì mà ông lại nói thế? Dương Hổ nói: Khi tôi ở nước tôi, các quan hầu cận nhà vua, tôi gây dựng cho quá nửa, các quan ở triều đình, tôi cũng gây dựng cho quá nửa, đến cả các quan ở biên thùy tôi cũng gây dựng cho nữa. Thế mà bây giờ các quan hầu cận nhà vua thì gièm pha tôi, các quan triều đình thì đem pháp luật trị tôi, các quan biên thùy thì dùng binh khí hiếp tôi. Thế cho nên từ nay trở đi, tôi nhất quyết không gây dựng cho ai nữa. Triệu Giản Tử bảo: Ông nói câu ấy thì lầm. Ai trồng cây đào, cây mận thì mùa hè được bóng mát nghỉ, mùa thu được quả ngon ăn. Ai trồng cây tật lê, thì mùa hè bóng mát không có, mùa thu chỉ được những chông gai. Cứ như vậy, thì có phải là tại do cây mình trồng lúc trước không? Nay ông sở dĩ đến nỗi thế, là vì ông gây dựng toàn cho những kẻ không ra gì cả. Cho nên người quân tử phải chọn người trước, rồi sau mới gây dựng. Hàn Thi Ngoại Truyện”
— Cổ học tinh hoa
“Hết thảy mọi việc, việc gì cũng có tình hình thực sự. Làm thì làm thực sự, chớ vụ hư danh. Hết thảy câu nói, câu gì cũng có điểm mầu nhiệm. Nói thì nói cho ra nói, chớ vọng ngôn. Hết thảy mọi vật, mỗi vật có cái lý rất phải. Nếu không hiểu rõ lý ấy, thì nhận xét dễ sai lầm mà thành mê muội. Hết thảy mọi người, mỗi người ta có một cách để cư xử đối phó, nếu không biết xử thì dễ sinh ra bất hòa, rồi chán ghét nhau. Người đi học cần cái gì, chỉ cần học làm cho có sự thật, học nói cho khỏi vọng ngôn, học xử với mọi người cho phải…Học chỉ học thế thôi. Không chỗ nào không phải là chỗ học, không lúc nào không phải là lúc học, không tâm niệm nào không phải là tâm niệm để học. Cố học cho được hiểu trọn vẹn, chớ hiểu dở dang, cố học cho kỳ được, học cho đến nơi đến chốn, chớ có tự mãn tự túc. Thế mới đáng gọi là người học giả. Khuyết Danh”
— Cổ học tinh hoa
“Người láng giềng nhà Dương Chu mất một con dê, đã sai hết cả người nhà đi tìm, lại sang nói với Dương Chu mượn người nhà cho đi tìm hộ. Dương Chu nói: Ôi! Sao có mất một con dê mà cho những bao nhiêu người đi tìm? Người láng giềng đáp: Vì đường có lắm “ngã ba”. Khi các người đi tìm dê đã về, Dương Chu hỏi: - Có tìm thấy dê không? Người láng giềng đáp: - Không - Sao lại không tìm thấy? - Tại đường đã lắm ngã ba, theo các ngã ba đi một chốc lại có nhiều ngã ba khác. Thành không biết đi vào đường nào để tìm thấy dê, phải chịu về không cả. Ấy đường cái chỉ vì lắm ngã ba mà dê mất không tìm thấy. Người đi học cũng vậy, chỉ vì dễ mê muội mà mất cả lương tâm.”
— Cổ học tinh hoa
“Vua Hoàn Công đọc sách ở nhà trên. Có người thợ mộc đang đẽo bánh xe ở nhà dưới, nghe tiếng đọc, bỏ chàng, **c chạy lên thưa vua rằng: - Cả dám hỏi nhà vua đọc những câu gì thế? Hoàn Công nói: Những câu của Thánh nhân. - Thánh nhân hiện nay còn sống không? - Đã chết rồi. - Thế thì những câu nhà vua học chỉ là những tao phách của cổ nhân đấy thôi. - À anh thợ! Ta đang đọc sách, sao dám được nghị luận? Hễ nói có lý thì ta tha, không có lý thì ta bắt tội. Người thợ mộc nói: - Tôi đây cứ lấy việc tôi làm mà suy xét, khi đẽo cái bánh xe, để rộng thì mộng cho vào dễ, nhưng không chặt; để hẹp thì mộng cho vào khó, và không ăn. Còn làm không rộng, không hẹp, vừa vặn đúng mực thì thật tự tâm tôi liệu mà nẩy ra tay tôi làm, như đã có cái phép nhất định, chớ miệng tôi không thể nói ra được. Cái khéo ấy tôi không có thể dạy được cho con tôi, con tôi cũng không thể học được tôi. Bởi thế tôi năm nay đã bảy mươi tuổi mà vẫn giữ nghề đẽo bánh xe. Người đời cổ đã chết, thì cái hay của người đời cổ khó truyền lại được, tưởng cũng đã chết cả rồi. Thế thì những câu nhà vua học thật chỉ là những tao phách của cổ nhân mà thôi. Vua cho người thợ mộc nói là phải. Trang Tử”
— Cổ học tinh hoa
“1. Sĩ đại phu nên vì đời mình mà tiếc danh, không nên vì đời mình mà mua danh. Có học thức, chuộng khí tiết, thủ dữ (lấy hay cho) phải cẩn thận, uy nghi phải trang trọng, ấy thế là tiếc danh. Tâng bốc lẫn nhau, a dua những kẻ quyền quý, làm ra kiểu cách khác thường, lờ mờ hai mặt, ấy thế là mua danh. Người tiếc danh thì yên lặng mà hay, kẻ mua danh thì rực rỡ mà dở. 2. Sĩ, đại phu nên vì con cháu gây phúc, không nên vì con cháu cầu phúc. Nghêm giữ phép nhà, chuộng sự tiết kiệm, chất phác, dạy cho chúng biết chữ, cho chúng có nghề, chứa nhiều âm đức, ấy thế là gây phúc. Mua nhiều cửa nhà, ruộng đất, giao kết với những người quyền thế, tranh lợi nhỏ mọn với dân, mua công danh cho con cháu, ấy thế là cầu phúc. Người gây phúc thì thanh đạm mà lâu dài, kẻ cầu phúc thì nồng nàn mà ngắn ngủi. 3. Sĩ, đại phu nên vì một nhà mà dùng của, không nên vì một nhà mà hại của. Giúp cho họ hàng, làng nước, tiêu rộng rãi về việc học, cứu kẻ khốn cùng, chăm làm việc nghĩa, ấy thế là dùng của. Ăn mặc hoang, xướng hát nhiều, yến hội luôn, tụ tập lắm đồ châu báu, ấy thế là hại của. Người biết dùng của tuy thiệt mà vẫn có thừa, kẻ không biết dùng của thì tuy thừa mà vẫn thiếu. 4. Sĩ, đại phu nên vì thiên hạ nuôi thân, không nên vì thiên hạ tiếc thân. Bới thị dục, giảm lo phiền, ít phẫn nộ, tiếc ẩm thực ấy thế là nuôi thân. So kè lợi hại, xa tránh khó nhọc, tham quyền cố vị chỉ chăm chăm việc vợ con, nhà cửa, ấy thế là tiếc thân. Người nuôi thân thì im lặng mà to, kẻ tiếc thân thì thỏa thê mà nhỏ. Trượng Động Sơ”
— Cổ học tinh hoa
“Vũ Hầu nước Ngụy cùng với quần thần bàn việc, việc gì vua bàn cũng phải, quần thần không ai giỏi bằng: Lúc lui chầu, Ngụy Hầu ra dáng hớn hở lắm. Ngô Khởi bèn tiến lên nói: Cận thần đã ai đem câu chuyện Sở Trang Vương nói cho nhà vua nghe chưa? Vũ Hầu hỏi: Câu chuyện Sở Trang Vương thế nào? Ngô khởi thưa: Khi Sở Trang Vương mà bàn việc phải hơn quần thần, thì lúc lui chầu lo lắm. Có người hỏi: Sao vua lại lo? - Sở Trang Vương nói: Ta làm việc mà quần thần không bằng được ta, cho nên ta lo. Cổ nhân có câu: “Các vua chư hầu, ai có thầy giỏi, thì làm được vương, ai có bạn giỏi thì làm được bá, ai có người quyết đoán cho mọi việc ngờ vực, thì còn nước, ai bàn việc không ai bằng mình thì mất nước”. Ta nghĩ ngu như ta mà quần thần không ai bằng thì nước ta có lẽ mất. Bởi thế ta lo... Ấy cũng một việc giống nhau. Sở Trang Vương thì lo mà nhà vua thì mừng. Vũ Hầu nghe nói áy náy vái tạ và nói rằng: Trời sai nhà thầy đến bảo cái lỗi cho ta. Tử Tuân”
— Cổ học tinh hoa
“Người quân tử có ba điều vui, tuy cho làm vua cả thiên hạ là sướng mà cũng không kể vào trong ba điều vui ấy được. Cha mẹ còn sống, anh em bình yên là một điều vui. Ngửa lên không tủi thẹn với trời, cúi xuống không xấu hổ với người là hai điều vui. Được những bậc anh tài trong thiên hạ mà dạy dỗ gây dựng cho ra người là ba điều vui. Mạnh Tử”
— Cổ học tinh hoa
“Vua Nghiêu nhường thiên hạ cho Hứa Do có nói rằng: - Khi mặt trời mặt trăng đã mọc mà cứ cầm đóm đuốc soi sáng, như thế chẳng cũng khó lắm ru! Khi đang mong mưa, trời đã mưa mà cứ còn dội nước tắm tưới như thế, chẳng cũng nhọc lắm ru! Nay có ngài ra đời, đức thịnh tài cao, thiên hạ tự khắc cảm hóa bình trị, thế mà tôi còn cứ giữ lấy thiên hạ, thì tôi tự nghĩ lấy làm kém lắm. Xin nhường thiên hạ cho ngài. Hứa Do nói: - Nhà ngươi trị thiên hạ đã được bình trị, mà ta còn thay nhà ngươi, như thế chẳng là ta không có cái “thực” làm thiên hạ bình trị mà ta lại nhận lấy cái “danh” bình trị thiên hạ ư? Vả cái “danh” là người khách của cái “thực”, nếu không có thực mà lại đương lấy cái danh, thì hóa ra ta làm người khách không có chủ ư? Con chim làm tổ ở rừng chẳng qua là một cành cây, con chuột uống nước ở sông chẳng qua chỉ đến no bụng. Thôi, xin nhà ngươi cứ về mà trị lấy thiên hạ, ta có dùng thiên hạ làm gì! Người nhà bếp mà chẳng trông nom việc bếp, thì người giữ việc tế tự cũng chẳng có thể bỏ đèn hương mà làm thay cho được. Trang Tử”
— Cổ học tinh hoa
“Vua Cảnh Công nước Tề hỏi Đức Khổng Tử về việc chính sự. Đức Khổng Tử thưa rằng: Cội rễ việc chính sự cốt nhất phải làm cho sáng rõ luân thường đạo lý. Ở chốn triều đình, vua hết đạo làm vua, tôi hết đạo làm tôi; ở trong gia đình, cha hết đạo làm cha, con hết đạo làm con. Vua tôi, cha con ai nấy đều hết đạo của mình, thì chính sự mới có thể làm hay được. Vua Cảnh Công nói: Phải lắm! Câu nói ấy thật là thiết yếu. Mà quả thế thật, nếu vua chẳng ra vua, tôi chẳng ra tôi, cha chẳng ra cha, con chẳng ra con, thì cương kỷ rối loạn mà nước phải diệt vong. Thóc gạo tuy có nhiều, liệu có ở yên mà ăn được chăng.”
— Cổ học tinh hoa
“Ở đời chết vì thuốc độc, muôn người họa mới phải một người, chớ chết vì ăn không ngồi rồi thì thật nhiều. Cái độc "ăn không ngồi rồi” rất thảm rất hại. Nay ta hãy xem một vài sự đáng sợ để thí dụ mà nghe. Xe đi trên mặt đất, đi chỗ gập ghềnh thường được chắc chắn hơn chỗ phẳng phiu. Thuyền đi trên mặt nước, đi chỗ ghềnh thác thường được vững vàng hơn đi giữa dòng sông. Tại sao vậy? Tại vì, biết khó khăn mà giữ gìn thì được yên, cho là dễ dàng mà khinh thường thì phải hỏng (bại vong). Người đời thường sống về những khi lo lắng cần khổ, mà chết về những lúc sung sướng yên nhàn. Lẽ ấy rất rõ, mà người đời không biết sợ là bởi không chịu xét đến nơi. Những lúc thư nhàn thử nghĩ mà coi. Vì đâu mà chí khí ta phải suy kém? Vì đâu mà công việc ta phải hư hỏng? Vì đâu mà uổng mất một đời rồi cùng nát với cỏ cây? Vì đâu mà hóa ra hôn mê, không biết quay đầu lại, rồi lại đeo thêm cái tiếng xấu về sau? Vì đâu thành chểnh mảng không biết lo xa rồi đến nỗi mắc vào tội vạ? Ấy rút lại mấy điều là chỉ bởi ăn không ngồi rồi mà ra cả. Sự ăn không ngồi rồi quả là cái cửa những điều ác. Cửa ấy người giỏi vào đến lúc ra thì dở, người tỉnh vào đến lúc ra thì mê, người cương trực vào đến lúc ra thì liệt nhược, người thanh khiết vào đến lúc ra thì ô uế, sự ăn không ngồi rồi hại thân, hại nhà, hại nước nghĩ chẳng đáng sợ lắm ru! Lã Đông Lai”
— Cổ học tinh hoa
“Ngụy Văn Hầu hỏi Hồ Quyển Tử: - Cha hiền có đủ nhờ cậy không? Hồ Quyển Tử thưa: - Không đủ - Con hiền có đủ nhờ cậy không? - Không đủ - Anh hiền có đủ nhờ cậy không? - Không đủ - Bầy tôi hiền có đủ nhờ cậy không? - Không đủ Văn Hầu đổi sắc mặt, gắt rằng: - Quả nhân hỏi nhà ngươi năm điều mà điều nào ngươi cũng cho là không đủ tại cớ làm sao? Hồ Quyển Tử nói: - Cha hiền không ai hơn vua Nghiêu mà con là Đan Chu phải bị đuổi. Con hiền không ai hơn vua Thuấn mà cha là Cổ Tẩu thực ngang ngạnh. Anh hiền không ai hơn vua Thuấn mà em là Tượng rất ngạo mạn. Em hiền không ai hơn là ông Chu Công mà Quản Thúc bị giết. Bầy tôi hiền không ai hơn ông Thang, ông Vũ mà vua Kiệt, vua Trụ mất nước... Mong người không được như ý, cậy người không được bền lâu. Nhà vua muốn cho nước được bình trị, thì phải cậy ở mình trước, hơn là mong nhờ người. Hàn thi ngoại truyện”
— Cổ học tinh hoa
“Đường lối chính trị rất cao cả mà thực hình thì thiên hạ phải là của chung của cả thiên hạ, không một người nào hay một nước nào được nhận thiên hạ làm của riêng mình. Kén chọn người có đức vọng để làm lãnh đạo, tuyển củ người có tài năng để ra gánh vác. Giao thiệp đi lại với nhau cho có chữ “tín” lỡ có hiểu lầm nhau phải phân trần ngay... Ăn ở đối đãi với nhau cần phải “hòa” lỡ có chênh lệch phải sửa đổi ngay. Có thể, tự khắc ai ai cũng đều tôn quý cha mẹ người như cha mẹ mình, ai ai cũng thân yêu con cái người như con cái mình... Của ở trên mặt đất hay ở dưới đất, đáng ghét nhất là ngu dại bỏ phí bỏ hoài, không biết tăng gia, không biết khai thác, không biết lợi dụng. Có biết mà làm được, cần phải cùng hưởng, cùng dùng, chớ có vơ cả làm của riêng. Đã là người thời chẳng nhiều thì ít, ai cũng có sức lực và năng lực, đáng ghét nhất là lười biếng, chỉ thích ỷ lại hay thích đài đệ, không chịu dùng sức mình để cung cấp, không chịu đem năng lực để đảm nhiệm công việc chung. Như việc dùng sức lực năng lực, cần phải cống hiến cho quần chúng, chớ có làm hay riêng cho bản thân là cá nhân... Có thế thới cơ mưu gian trá mới không nẩy ra và trộm cướp tự nhiên tiêu diệt Đại khái như thế mới gọi là “ đại đồng”. Lễ ký”
— Cổ học tinh hoa
“Một hôm Trang Tử cùng với học trò đi chơi ở trong núi. Thấy một cây to, cành lá rườm rà, có người đốn gỗ chống búa đứng bên mà không chặt. Trang Tử hỏi: “Sao không chặt cây này thế?” Người đốn gỗ đáp: “Cây này tuy thế mà gỗ xấu không dùng được việc”. Trang Tử nói: “Cây này chỉ vì không ra gì mà sống lâu được mãi”. Ra khỏi núi, Trang Tử vào chơi nhà một người quen. Chủ nhà vui mừng, bảo người nhà đem chim nhạn làm thịt. Người nhà hỏi: “Một con gáy được, một con không gáy được thì làm thịt con nào?” Chủ bảo: “Làm con không gáy”. Hôm sau, học trò hỏi Trang Tử rằng: “Cái cây ở núi vì bất tài mà được sống lâu, con nhạn ở nhà chủ vì bất tài mà phải giết chết. Giá như tiên sinh thì xử vào địa vị tài hay bất tài?” Trang Tử cười rồi nói: “Ta xử vào trong cái khoảng giữa tài và bất tài. Như vậy thì tránh khỏi được tai nạn song chưa phải là kế vẹn toàn. Chỉ những bậc đạo đức cao siêu, không quản khen chê, lúc như rồng lúc như rắn, không hẳn rõ ra tài hay bất tài, lúc lên lúc xuống chỉ lấy đức hòa làm mực. siêu việt cả muôn vật, tuy là người ma lại khác người… Những bậc như thế thì còn gì lụy đến thân được! Còn thói đời thường tình nào có thế? Hợp với người thì có lúc lìa tan, làm nên việc thì có người nghị luận; ngay thẳng thì bị đè nén; tôn trọng thì bị chê bai; làm thì có kẻ phá; giỏi thì có người ghen; không ra gì thì thiên hạ lại khinh bỉ… Nhân tình như thế thì làm thế nào được? Thương ôi! Các người nên ghi lấy, chỉ có đạo đức mới khỏi lụy mà thôi.”
— Cổ học tinh hoa
“Người thì cho sống là sướng, chết là khổ, như thế là phái mến đời. Người lại cho rằng chết là sướng, sống là khổ, như thế là phái chán đời. Cứ theo ý ta, thì ta tưởng ai tuy còn sống, thân thể khỏe mạnh mà ý chí suy đồi thì sống cũng như chết; ai thân thể tuy chết mà chí khí vẫn còn ở tâm não tai mắt người ta thì chết cũng như sống. Cho nên bậc quân tử đối với sự sống chết, không bằng ở phần xác có hay không, bằng ở phần hồn còn hay mất. Kẻ tiểu nhân thì không thể: đương lúc còn sống mê muội về tài lợi, nhọc nhằn về bôn tẩu, đến lúc người ta thóa mạ thì lại nói rằng: “Đã sinh ra làm người, chẳng để được tiếng hay trăm đời, thì cũng để lại tiếng dở muôn năm”. Than ôi! Kẻ nói như thế thì biết làm sao được cái lẽ sống chết! Khuyết Danh”
— Cổ học tinh hoa
“Mạnh Tôn Dương hỏi Dương Tử: Có kẻ mến đời, yêu thân, cầu cho không chết có nên không? Dương Tử nói: Có sống thì phải có chết, lẽ nào mà không chết được? - Thế cầu sống lâu có nên không? - Lẽ nào sống lâu được? Người ta không phải thích sống mà sống mãi được, yêu thân mà thân còn mãi được. Vả chăng sống lâu để làm gì? Thế tình hay dở xưa cũng như nay; thân thể an nguy xưa cũng như nay; việc đời vua khổ xưa cũng như nay; biến đổi trị loạn xưa cũng như nay; cái gì cũng đã nghe thấy, đã trông thấy, đã từng trải cả rồi, thì sống trong khoảng trăm năm cũng đủ lấy làm chán, huống còn cầu lấy sống lâu để cho khổ làm gì? Mạnh Tôn Dương nói: Nếu như thế thì chóng chết còn hơn là sống lâu. Ta nên xông vào gươm giáo, nhẩy vào nước lửa để chết ngay đi có thỏa không? Dương Tử nói: Không phải thế. Đã sinh ra đời thì lúc sống cứ tự nhiên mặc, muốn làm gì thì làm, cho đến lúc chết. Lúc sắp chết, cũng tự nhiên mặc, muốn hóa ra gì thì hóa cho đến lúc cùng. Lúc sống, lúc chêt, lúc nào cũng tự nhiên như không, hà tất phải quan tâm sống lâu hay chóng chết làm gì? Dương Tử”
— Cổ học tinh hoa
“Án Tử sắp sang nước Sở, vua Sở nghe thấy bảo cận thần rằng: - Án Tử là một tay ăn nói giỏi nước Tề, nay sắp sang đây, ta muốn làm nhục, có cách gì không? Cận thần thưa: Đợi bao giờ Án Tử sang, chúng tôi xin trói một người , dẫn đến trước mặt nhà vua. - Để làm gì? - Để giả làm người nước Tề. - Cho là phạm tội gì? - Tội ăn trộm Lúc Án Tử đến nơi, vua Sở làm tiệc thiết đãi tử tế. Rượu uống ngà ngà, bỗng thấy hai tên lính điệu một người bị trói vào. Vua hỏi: Tên kia tội gì mà phải trói thế? Lính thưa: Tên ấy là người nước Tề phải tội ăn trộm. Vua đưa mắt nhìn Án Tử hỏi rằng: - Người nước Tề hay trộm cắp lắm nhỉ? Án Tử đứng dậy thưa rằng: Chúng tôi trộm nghe cây quất mọc ở đất Hoài Nam, thì là quất ngọt, đem sang trồng ở đất Hoài Bắc, thì hóa quất chua. Cành lá giống nhau mà quả chua, quả ngọt khác nhau là tại làm sao? Tại thủy thổ khác nhau vậy. Nay dân sinh trưởng ở nước Tề thì không ăn trộm, sang ở nước Sở thì sinh trộm cắp. Có lẽ cũng tại vì cái thủy thổ khác nhau nó khiến ra như thế chăng! Vua Sở cười nói: Ta muốn nói đùa thành phải chịu nhục. Thế mới hay kẻ cả không nên nói đùa bao giờ.”
— Cổ học tinh hoa
“Ông Trần Nghiêu Tư làm quan đời nhà Tống, bắn cung giỏi có tiếng ở đời bấy giờ không ai bằng. Ông cũng lấy thế là kiêu căng. Ông thường bắn trong vườn nhà. Một hôm có ông lão bán dầu đi qua, đặt gánh xuống, ngấp nghé xem mãi. Ông lão thấy ông Nghiêu Tư bắn mười phát trúng được tám chín thì hơi gật gù mỉm cười. Nghiêu Tư gọi vào hỏi: “Nhà ngươi cũng biết bắn à? Ta bắn chưa được giỏi hay sao?” Ông lão nói: Chẳng phải giỏi gì cả. Chẳng qua là quen tay thôi. Nghiên Tư giận lắm, bảo: À nhà ngươi giám khinh ta bắn không giỏi à? Ông lão nói: Cứ xem tôi rót dầu thì đủ biết. Nói đoạn bèn lấy một cái bầu đặt xuống đất, để đồng tiền lên miệng, lấy cái môi từ từ rót dầu qua lỗ đồng tiền, mà không dây một tí dầu nào ra đồng tiền cả. Rồi nói: Tôi cũng chẳng phải giỏi gì, chỉ quen tay mà thôi. Nghiêu Tư cười chịu là phải. Âu Dương Tử”
— Cổ học tinh hoa
“Đức Khổng Tử vào xem miếu Hoàn Công nước Lỗ, có một cái lọ dựng nghiêng. Ngài hỏi người coi miếu. Người này nói rằng: “Đó là một vật quí của nhà vua thường để bên chỗ ngồi chơi để làm gương.” Đức Khổng Tử nói: “Ta nghe nói nhà vua có vật quí để làm gương, vật đó bỏ không thì đứng nghiêng, đổ nước vừa vặn thì đứng ngay, mà đầy quá thì lại đổ, có lẽ vật này chăng.” Ngài bèn sai học trò đổ nước vào. Quả nhiên nước đổ vừa thì lọ đứng ngay; nước đổ đầy thì lọ đổ; bỏ không thì lọ lại đứng nghiêng. Ngài chép miệng than rằng: Hỡi ôi! Ở đời chẳng có cái gì đầy mà không đổ! Thầy Tăng Tử nói: Dám hỏi có cách gì giữ cho đầy mà không đổ không? Ngài nói: Thông minh thánh trí nên giữ bằng cách ngu độn, công lao to lớn thiên hạ nên giữ bằng cách khiêm cung; sức khỏe hơn đời nên giữ bằng tính nhút nhát; giàu có bốn bể nên giữ bằng thói nhún nhường. Đó là cách đổ bớt đi để giữ cho khỏi quá đầy mà đổ. Tuân Tử”
— Cổ học tinh hoa
“Vợ thầy Tăng Tử đi chợ. Con khóc đòi đi theo. Mẹ bảo: Con ở nhà rồi mẹ về mẹ làm thịt con lợn cho ăn. Lúc vợ về thầy Tăng Tử bắt lợn đi làm thịt. Vợ nói: Tôi nói đùa nó đấy mà. Thầy Tăng Tử bảo: Nói đùa là thế nào? Đứng khinh trẻ thơ là không biết gì. Cha mẹ làm gì nó thường hay bắt trước. Nay mình nói dối nó, chẳng là mình dạy nó nói dối ư! Tăng Tử nói xong, làm thịt lợn cho con ăn thực.”
— Cổ học tinh hoa
“Vua Nghiêu đến chơi đất Hoa. Viên quan giữ cõi đất Hoa chúc rằng: - Xin chúc nhà vua sống lâu. Vua Nghiêu nói: Đừng chúc thế. Viên quan lại chúc: Xin chúc nhà vua giàu có. Vua Nghiêu nói: Đừng chúc thế. Viên quan lại chúc: Xin chúc nhà vua lắm con trai. Vua Nghiêu nói: Đừng chúc thế. Viên quan lấy làm lạ, hỏi: Sống lâu, giàu có, lắm con trai, người ta ai cũng muốn, một mình nhà vua không muốn là cớ làm sao? Vua Nghiêu nói: Lắm con trai thì sợ nhiều; giàu có thì công việc nhiều; sống lâu thì nhục nhã nhiều. Ba điều ấy không phải là những điều gây nên đức hay cho mình nên ta từ chối. Viên quan nói: Nhà vua như thế thực là một bậc quân tử. Nhưng trời sinh ra người, mỗi đứa cho làm một việc thì có lo sợ gì. Giàu có mà biết đem chia của với người ta thì còn công việc gì? Ăn uống có chừng, ngủ có độ, trong bụng lúc nào cũng thư thái tự nhiên, thiên hạ hay ra, thì cũng hay với thiên hạ, thiên hạ mà dở thì làm cho thiên hạ hay, trăm tuổi thì nhắm mắt về cõi rất vui, một đời không có tai họa gì, thì còn nhục nhã làm sao được. Viên quan nói xong lùi ngay. Vua Nghiêu còn muốn nói nữa thì cho theo không kịp.”
— Cổ học tinh hoa
“Trang Chu nghèo túng sang hỏi vay thóc Ngụy Văn Hầu. Ngụy Văn Hầu nói: “Tôi có cái ấp, người ta sắp nộp tiền thóc, tôi sẽ cho ông vay ba trăm lạng, ông có bằng lòng không?” Trang Chu giận nói: “Khi Chu đến đây, đi giữa đường nghe có tiếng gọi, ngoảnh lại thấy một con cá đang ngắc ngải trong cái vết bánh xe. Chu này hỏi: Cá ở đây làm gì thế? - Cá đáp: Tôi là thủy thần ở bên bể Đông mắc nạn tại đây, ông có thể cho tôi bát nước để cứu tôi lúc nguy cấp này không? - Chu này bảo: Để tôi qua chơi nước Ngô, nước Việt rồi lấy nước sông Tây Giang về đón ngươi, ngươi có bằng lòng không? Cá giận nói: Tôi đang cần đến nước, ông chỉ cho tôi được một ít là tôi sống. Nay ông nói như thế; đợi đến lúc ông về, thì có khi ông đến chỗ hàng cá khô đã thấy tôi đấy rồi.” Thuyết Uyển”
— Cổ học tinh hoa
“Thiệu là con vua Nguyên Đế nhà Tần, lúc nhỏ đã cực kỳ thông tuệ. Một hôm có sứ thần ở Trường An lại, vua Nguyên Đế hỏi thử rằng: “Trường An gần hay mặt trời gần hơn?” Thiệu đáp: Trường An gần hơn. - Tại làm sao? - Tôi chỉ thấy nói có người ở Trường An lại, chứ chưa từng thấy nói có người ở mặt trời lại đây bao giờ. Vua nghe câu nói lấy làm lạ. Cách mấy hôm, vua đem câu chuyện kể lại cho quần thần nghe. Nhân Thiệu đứng hầu bên lại hỏi đùa rằng: - Trường An gần hay mặt trời gần hơn? Thiệu đáp: Mặt trời gần hơn. Vua ngạc nhiên hỏi: Sao hôm nay lại trả lời khác hôm nọ như thế? - Tôi ngửng đầu lên, tôi trông thấy ngay mặt trời, chớ không trông thấy Trường An đâu cả. Vua nghe lại càng lấy làm lạ. Tấn Sử”
— Cổ học tinh hoa
“Thầy Tử Lộ yết kiến đức Khổng Tử. Đức Khổng Tử hỏi: Thế nào là người trí? Thế nào là người nhân? Thầy Tử Lộ thưa:Người trí là người làm thế nào để cho người ta biết mình; người nhân là người làm thế nào để cho người ta yêu mình. Đức Khổng Tử bảo: Nhà ngươi nói vậy cũng khá gọi là người có học vấn. Thầy Tử Lộ ra, thầy Tử Cống vào, đức Khổng Tử lại hỏi người trí, người nhân là thế nào? Thầy Tử Cống thưa: Người trí là người biết người; người nhận là người yêu người. Đức Khổng Tử bảo: Nhà ngươi nói vậy cũng khá gọi là người có học vấn Thầy Tử Cống ra, thần Nhan Hồi vào, đức Khổng Tử lại đem trí, nhân ra hỏi. Thầy Nhan Hồi thưa: Người trí là người tự biết mình; người nhân là người tự yêu mình. Đức Khổng Tử bảo: Nhà ngươi nói như vậy đáng gọi là bậc sĩ quân tử. Gia Ngữ”
— Cổ học tinh hoa
“Âm là tự lòng người ta mà sinh ra. Lòng người có cảm giác, mới phát động ra âm. Âm tuy thành ở ngoài miệng mà thực phát ra tự trong lòng. Cho nên nghe âm thanh mà biết được phong tục, xét phong tục mà biết được chí hướng. xem chí hướng mà biết được đạo đức, thịnh, suy, khôn, dại, hay dở đều hện ra âm nhạc không giấu được ai. Bởi vậy cứ lấy âm nhạc mà nghiệm được một nước ra thế nào. Đất xấu thì cây cối khẳng khiu, nước **c thì tôm cá gầy còm. Đời suy thì lễ nghĩa phiền mà âm nhạc dâm. Những âm dâm đãng, tà khúc, những âm trên bộc trong dâu mà dưới dân gian lấy làm thích là nước loạn, mà trên vua chúa lấy làm vui là đức suy. Âm nhạc đã không có tiết tấu, không được trang nghiêm, thuần một màu dâm đãng đã xuất ra thời chỉ cảm được cái lòng dâm đãng tà khúc mà rồi sinh ra bao nhiêu việc tà khúc gian nguy vậy. Cho nên người quân tử để tâm vào đạo mà sửa lấy đức, chỉnh lại đức để làm âm nhạc, hòa nhạc để cho thành thuận, mà nhạc có hòa, thì mới chỉnh đốn được mọi việc. Tuân tử”
— Cổ học tinh hoa
“Đức Khổng Tử thấy Kẻ đánh lưới chim sẻ chỉ đánh được thuần sẻ non vàng mép. Ngài bèn hỏi rằng: "Không đánh được sẻ già là tại làm sao!" Kẻ đánh lưới nói: "Sẻ già biết sợ, cho nên khó được, sẻ non tham ăn, cho nên dễ bắt. Nếu sẻ non mà theo sẻ già thì bắt sẻ non cũng khó nhưng nếu sẻ già theo sẻ non thì bắt sẻ già cũng dễ." Đức Khổng Tử nghe đoạn quay lại bảo học trò rằng: "Biết sợ để tránh tai hại, tham ăn mà quên nguy vong, đó đều là tính tự nhiên vậy. Song phúc hay họa lại do ở cái theo khôn hay theo dại. Cho nên người quân tử trước khi theo ai phải cẩn thận. Theo ai mà biết phòng xa như người lão luyện, thì được toàn thân, theo ai mà hay nông nổi như kẻ trẻ dại thì bại hoại."”
— Cổ học tinh hoa
“Nước Kinh có người giỏi xem tướng, nói câu nào trúng câu ấy. Trong nước xa gần đâu cũng biết tiếng. Vua Trang Vương thấy thế, vời lại hỏi: "Nhà ngươi dùng thuật gì mà xem tướng giỏi như thế?" Người xem tướng thưa rằng: "Thần không có thuật gì cả. Thần chỉ xem bạn người ta mà biết được người ta hay hay dở. Như thần xem cho thường dân, mà thấy chơi với những người bạn hiếu, đễ, thuần, cẩn biết giữ phép người, thì thần đoán người dân ấy là người hay, thân tất một ngày một vẻ vang, nhà tất một ngày một thịnh vượng. Như thần xem cho quan lại mà thấy chơi với những bạn thành, tín, có phẩm hạnh, thích điều phải thì thần đoán cho ông quan ấy là người tốt, làm quan tất mỗi ngày một thăng cao, giúp vua mỗi ngày một ích lợi. Như thần xem cho vua chúa, mà thấy quan gần lắm người hiền, quan xa có lắm người trung, lúc có lỗi, nhiều người can ngăn, thì thần đoán là ông vua giỏi, vua tất mỗi ngày một tôn trọng, nước tất mỗi ngày một tri yên, thiên hạ tất mỗi ngày một quy phục... Thần quả không có thuật gì lạ, chỉ xem mà biết được người hay người dở." Vua Trang Vương cho nói là phải. Bấy giờ kíp thu dùng những người tài giỏi, sau nước Sở thành cường thịnh nhất thời Chiến quốc. Lã Thị Xuân Thu”
— Cổ học tinh hoa
“Vua Quân đất Lỗ Dương bảo Mặc Tử: “Có kẻ nói với ta rằng: Trung thần là người bắt cúi thì cúi, ,bắt ngửng thì ngửng, để thì im, gọi thì thưa, như thế có cho là trung thần được không?” Mặc Tử nói: “Bắt cúi thì cúi, bắt ngửng thì ngửng, như thế khác nào cái bóng? Để thì im, gọi thì thưa, như thế khác nào tiếng vang? Quan liêu mà dùng đến những kẻ như bóng, như vang, thì còn được ích gì? Cứ như tôi đây mà gọi là trung thần, thì khi vua có lầm lỗi, phải liệu cách can ngăn mà đưa vào điều thiện; khi mình có điều hay, phải tìm đường bày tỏ, mà không lộ ra ngoài; trên thì thành thực một lòng, một dạ với vua; dưới thì không a dua vào bè kết đảng với ai; những sự tốt lành yên vui thì để phần vua hưởng, những điều oán thù lo lắng thì mình hứng đựng. Có được như thế, thì tôi mới cho là trung thần.””
— Cổ học tinh hoa
“Án Tử làm tướng nước Tề, một hôm đi việc quan, có tên đánh xe theo hầu. Vợ tên đánh xe dòm qua khe cửa, thấy chồng tay cầm cái dù, tay cầm cương, mặt vác lên trời, dương dương tự đắc. Lúc chồng về nhà, nàng xin bỏ nhà ra đi. Chồng hỏi: Tại làm sao? Nàng nói: “Án Tử, người thấp bé nhỏ làm đến Tướng nước Tề, danh tiếng lừng lẫy khắp thiên hạ, thế mà thiếp thấy ông ấy vẫn có ý trầm trọng, khiêm nhường, như chửa bằng ai. Chớ như chàng, cao lớn đẫy đà chỉ mới làm được một tên đánh xe tầm thường hèn hạ thế mà thiếp xem chàng đã ra dáng lấy làm vinh hạnh, tưởng không ai bằng nữa, nên thiếp xin bỏ chàng, thiếp đi”. Từ hôm ấy, tến đánh xe bỏ được cái bộ vênh váo, chữa được cái tính nông nổi. Án Tử thấy thế làm lạ, hỏi. Tên đánh xe đem việc nhà kể lại. Án Tử bèn cất cho làm đại phu. Án Tử Xuân Thu”
— Cổ học tinh hoa
“Vua Ai Công nước Lỗ hỏi Đức Khổng Tử: Người khôn có sống lâu không? Đức Khổng Tử đáp: Có. Khôn thì sống lâu, chớ dại thì sống lâu sao được! Người ta có ba thứ chết, tự mình làm cho mình chết, chớ không phải số mệnh đáng chết mà chết. - Ăn uống không có chừng mực, thức ngủ không có điều độ, làm lụng khó nhọc quá, lưới biếng chơi bời quá, người như thế phải chết về bệnh tật. - Phận làm ngưới dưới mà can phạm người trên, lòng tham muốn không chứng, tính yêu không chán, người như thế thì chết về hình pháp. - Mình ngu, mà kình địch khôn, mình yếu, mà khinh bỉ người mạnh, không biết tự lượng sức mình mà cứ giận dữ làm liều, người như thế chêt vì binh đao Ba thứ chết ấy, thực không phải là số mệnh, chỉ tự mình giết mình mà thôi. Hàn thi ngoại truyện”
— Cổ học tinh hoa
“Đức Khổng Tử đi chơi núi Thái Sơn, gặp ông Vinh Khải Kỳ giao du ở ngoài đồng, mặc áo cừu thắt lưng dây, tay gảy đàn cầm, vừa đi vừa hát. Đức Khổng Tử hỏi: “Tiên sinh” làm thế nào mà thường vui vẻ thế? Ông Vinh Khải Kỳ nói: Trời sinh muôn vật, loài người quý nhất, mà ta được làm người, đó là một điều đáng vui - Trong loài người, đàn ông quý hơn đàn bà, mà ta được làm đàn ông, đó là hai điều đáng vui - Người ta sinh ra có người đui què, có người non yếu mà ta hoàn toàn khỏe mạnh nay đã chín mươi tuổi thế là ba điều đáng vui...Còn cái nghèo là sự thường của thế gian, cái chết là sự chết của đời người. Ta nay xử cảnh thường, đợi lúc hết, thì có gì là lo buồn? Đức Khổng Tử nói: Phải lắm! Tiên sinh thế là biết cách tự làm cho khoan khoái mà hưởng sự vui thú ở đời. Liệt Tử”
— Cổ học tinh hoa
“Nước Lỗ có một cái đỉnh rất quý. Nước Tề bắt phải đem dâng. Vua Lỗ tiếc lắm, cho làm một cái đỉnh giả đưa sang. Vua Tề bảo: Phải có Nhạc Chính Tử đem đỉnh sang nói, thì ta mới tin. Vua Lỗ cho gọi Nhạc Chính Tử đến, bảo đi. Nhạc Tử Chính hỏi: Sao không đưa đỉnh thật? Vua Lỗ nói: Ta quý cái đỉnh ấy lắm. Nhạc Tử Chính thưa: Nhà vua quý cái đỉnh ấy thế nào thì tôi quý cái đức “Tín” của tôi như thế. Sau đó vua Lỗ phải đưa đỉnh thật Nhạc Chính Tử mới chịu đi.”
— Cổ học tinh hoa
“Mặc Tử làm cái diều gỗ, ba năm mới xong. Lúc thả cho bay, được một hôm thì diều hỏng. Học trò khen rằng: Thầy làm diều gỗ mà bay được thật là khéo! Mặc tử nói: Ta làm cái diều ba năm mới xong, diều bay mới được một ngày đã hỏng, cho là khéo thế nào được. Sao bằng người làm cái xe gỗ chỉ tốn một ít công không hết một buổi, mà chở được nặng, đi được xa, dùng được lâu năm. Có thế mới gọi là khéo. Huệ Tử nghe câu chuyện, bảo: Mặc Tử nói thế thật là người khéo. Mặc Tử”
— Cổ học tinh hoa
“Vua nước Ngô muốn đem quân đi đánh nước Kinh. Đã nhiều người ngăn cản, vua nhất định không nghe. Sau lại hạ lệnh rằng: “Ai can ta đánh nước Kinh thì phải xử tử.” Có một viên quan trẻ tuổi muốn can ngăn nhà vua mà không giám nói, luôn ba ngày, cứ sáng sớm cầm cung tên đến đứng vườn sau nhà vua, sương xuống ướt đầm cả áo. Hôm thứ ba, vua gặp mới hỏi rằng: “Ngươi đến đây làm gì mà để sương xuống ướt đầm cả áo như thế?” Viên quan thưa rằng: “Trong vườn có một cây cổ thụ. Chót vót trên ngọn cây có con ve sầu hút gió uống sương, rả rích kêu cả ngày, tưởng đã được yên thân lắm. Biết đâu đằng sau có con bọ ngựa, đang giơ hai càng chực bắt. Chính con bọ ngựa muốn bắt con ve sầu lại biết đâu đằng sau có con chim sẻ nghển cổ chực mổ. Chính con chim sẻ muốn bắt con bọ ngựa lại biết đâu dưới gốc cây có tôi cầm cung tên chực bắn. Chính tôi đây muốn bắn con chim sẻ mà không biết sương xuống ướt cả áo…Như thế đều là chỉ vì cái lợi trước mắt mà quên hẳn cái hại ngay say lưng vậy”. Vua nghe nói tỉnh ngộ bèn thôi không đánh nước Yên nữa. Thanh Lê Tử”
— Cổ học tinh hoa
“Vua Huệ Vương nước Ngụy hỏi Thập Bì rằng: Ngươi nghe người ta cho quả nhân là người thế nào? Thập Bì thưa: Thần nghe người ta cho nhà vua là người nhân từ và hay gia ơn lắm. Vua vui mừng hớn hở nói rằng: Như thế thì cái công đức của quả nhân được đến thế nào? Thập Bì nói: Cái công đức ấy rồi đến mất nước. Vua ngạc nhiên hỏi: Nhân từ và hay gia ơn làm việc thiện đến nỗi mất nước là nghĩa thế nào? Thập Bì thưa: Vua mà nhân từ thì bất nhân trừng phạt, vua hay gia ơn thì chỉ thích ban thưởng. Tính đã bất nhân thì kẻ có tội cũng không trị; tính hay ban ơn thì kẻ vô công cũng được thưởng. Đến kẻ có tội không phải phạt, kẻ vô công cũng được thưởng thì mất nước cũng không có gì là lạ. Hàn Phi Tử”
— Cổ học tinh hoa
“Có người bảo vua nước Lương rằng: "Huệ Tử nói việc gì cũng hay thí dụ. Nếu nhà vua không cho thí dụ, thì Huệ Tử chắc không nói gì được nữa". Vua bảo: "Ừ, để rồi ta xem". Hôm sau, vua đến thăm Huệ Tử, bảo rằng: "Xin tiên sinh nói gì cứ nói thẳng đừng thí dụ nữa". Huệ Tử nói: "Nay có một người ở đây không biết nỏ là cái gì, mới hỏi tình trạng cái nỏ thế nào. Nếu tôi đáp rằng: Hình trạng cái nỏ giống như cái nỏ, thì người ấy có hiểu được không?" Vua nói: "Hiểu làm gì được". "Thế nếu tôi bảo người ấy: Hình trạng cái nỏ giống như cái cung có cán, có lẫy, thì người ấy có biết được không?" Vua nói: "Biết được". Huệ Tử nói: "Ôi! Khi nói với ai là đem cái người ta đã biết làm thí dụ với cái người ta chưa biết, để khiến người ta biết. Nay nhà vua bảo tôi đừng thí dụ nữa thì tôi không sao nói được." Huệ Tử”
— Cổ học tinh hoa
“Công Nghi Hưu làm tướng nước Lỗ, tính hay thích ăn cá. Một hôm có người đem cá biếu, ông lại không nhận. Em ông lấy làm lạ hỏi: “Anh sở thích ăn cá, người ta đem cá cho, sao anh lại không nhận?” Công Nghi Hưu nói: Người ta đem cá cho chắc có ý cầu ta việc gì. Nếu ta nhận, tất ta phải giúp việc người. Giúp việc người, lỡ làm trái phép thì đến mất quan. Mà mất quan, thì chẳng nhưng không có cá biếu, mà đến cá mua lấy cúng không có nữa. Cho nên ta không nhận cá, chính là ta muốn được có cá ăn lâu dài mãi mãi đó. Ông Lão Tử xưa có câu rằng: Để thân mình lại sau, thế mà thân mình đứng trước; gác thân mình ra ngoài, thế mà thân mình vẫn còn”. Thế chẳng phải là bởi mình không có lòng riêng mà được thoả lòng riêng của mình ư? (Hàn Thi Ngoại Truyện)”
— Cổ học tinh hoa
“Thầy Tâng Sâm bừa cỏ ruộng dưa, lỡ tay làm đứt mất ít rễ. Cha là Tăng Tích giận, cầm gậy đánh vào lưng. Tâng Sâm đau quá, ngã gục xuống điếng đi một lúc mới hồi lại. Khi về nhà, liền đến thưa với cha rằng: “Lúc nãy con có tội, để đến nỗi cha phải đánh, làm đau tay cha, thực là con lỗi đạo”. Nói xong, lùi xuống vừa gẩy đàn vừa hát, có ý để cha nghe tiếng, biết cho rằng mình không còn đau đớn gì nữa. Đức Khổng Tử nghe thấy chuyện, bảo học trò cấm cửa không cho Tăng Sâm vào. Tăng Sâm tự nghĩ mình vô tội, mượn bạn lại hỏi vì cớ gì mà Ngài giận. Đức Khổng Tử nói: “Ngày trước ông Thuấn phụng sự cha là Cổ Tẩu, lúc cha sai khiến gì, thì ở luôn bên cạnh; lúc cha giận dữ muốn giết thì lánh xa; cha đánh bằng roi vọt thì cam chịu; đánh bằng gậy gộc thì chạy trốn. Thế cho nên ông Cổ Tẩu không mang tiếng là bất từ. Nay Sâm thờ cha liều mình để chiều cơn giận đến nỗi ngất đi. Giá như cha đánh quá tay mà chết mất, thì có phải là làm cho cha mắc tội không, tội bất hiếu còn gì to hơn nữa.” Tăng Sâm nghe lại chuyện, biết là lầm lỗi, đến tạ tội đức Khổng Tử. Thuyết Uyển”
— Cổ học tinh hoa
“Nước Trịnh có người học nghề làm dù che mưa ba năm mới thành nghề. Trời đại hạn, không ai dùng đến dù, anh ta bèn bỏ nghề làm dù, đi học nghề làm gầu tát nước. Lại học ba năm mới thành nghề làm gầu, thì trời mưa luôn mãi không ai dùng đến gầu. Bây giờ anh ta lại quay về nghề làm dù như trước. Không bao lâu, trong nước có giặc, dân gian nhiều người phải đi lính, mặc đồ nhung phục, không ai cần đến dù, anh ta xoay ra nghề đúc binh khí thì đã già quách rồi. Úc Ly Tử thấy anh ta, thương tình, nói rằng: - Than ôi, ngươi chẳng đã già đời mất rồi ư! Già hay trẻ không phải là tự người, là tự trời, điều ấy đã cố nhiên. Nhưng nghề nghiệp thành hay bại dù lỡ thời không gặp dịp, cũng không nên đổ cả cho trời, tất có mình ở trong. Ngày xưa nước Việt có một người làm ruộng, cấy lúa chiêm ba năm đều hại vì lụt cả . Có người bảo anh ta nên tháo nước mà cấy mùa, anh ta không nghe, cứ cấy chiêm như trước. Năm ấy nắng to, mà nắng luôn ba năm, vụ chiêm nào cũng được, thành ra anh ta kéo lại hoà cả mấy năm mất mùa trước. Cho nên có câu rằng: "Trời đại hạn nghĩ đến sắm thuyền, trời nóng nực nghĩ đến sắm áo bông", đó là một câu thiên hạ nói rất phải. Lưu Cơ”
— Cổ học tinh hoa
“Việc đời có lắm cái hình như ngược, mà thật thì xuôi, có lắm cái hình như xuôi, mà thật ra lại ngược. Ai biết rõ việc thật ngược, xuôi thế nào, người ấy mới là người tinh đời. Phàm cái gì đã đến cùng cực thì tất nhiên phải quay trở lại; dài quá thì tất phải ngắn dần đi; ngắn quá thì tất lại dài dần ra. Đó là cái lẽ tự nhiên như thế. Vua Trang Vương nước Kinh muốn đánh nước Trần, sai người sang dò. Người ấy về nói: “Nước Trần không nên đánh." Trang vương hỏi: “Tại làm sao? Người ấy thưa rằng: "Nước Trần thành cao, hào sâu, kho tàng súc tích nhiều." Triều thần có người Ninh Quốc nói: “Như thế thì nước Trần nên đánh lắm. Nước Trần vốn là nước nhỏ, mà kho tàng súc tích nhiều thì chắc là thuế má nặng. Thuế má nặng thì tất dân oán vua. Thành cao, hào sâu thì phục dịch nhiều. Phục dịch nhiều, thì tất dân kiệt sức. Nếu ta đem quân sang đánh, tất lấy được Trần.” Vua Trang Vương nghe lời, cất quân đánh, quả lấy được nước Trần. Lã Thị Xuân Thu”
— Cổ học tinh hoa
“Mình làm người sang trọng giàu có, thì chớ nên kiêu sa. Mình là bậc trông minh tài trí, thì chớ nên khinh ngạo. Mình có sức lực khỏe mạnh, thì chớ nên đè nén người. Mình ăn nói linh lợi, thì chớ nên dối trá người. Mình còn kém thì phải học, chưa biết thì phải hỏi. Ðối với làng nước, thì phải giữ cái trật tự trên dưới. Ðối với người nhiều tuổi, thì phải giữ cái nghĩa con em. Ðối với người bằng vai, thì phải giữ cái nghĩa bầu bạn. Ðối với lũ trẻ thơ, thì phải dạy bảo khoan dung. Như vậy thì ai cũng yêu, ai cũng kính, không ai tranh giành với mình. Tâm địa rộng rãi thênh thang như trời đất, thì bao bọc được cả muôn loài. Hàn Thi Ngoại Truyện”
— Cổ học tinh hoa
“Khổng Tử đi chơi ra phía đông, thấy hai đứa bé cãi nhau,hỏi tại làm sao, thì một đứa nói rằng: "Tôi thì tôi cho mặt trời, lúc mới mọc, ở gần ta hơn, về buổi trưa, ở xa ta hơn." Còn một đứa nói: "Tôi thì tôi cho mặt trời lúc mới mọc ở xa ta hơn, về buổi trưa, ở gần ta hơn," Ðứa trước cãi: "Mặt trời lúc mới mọc to nhứ cái bánh xe, đến giữa trưa, nhỏ như cái bát ăn, thế chẳng phải tại xa ta mới nhỏ, gần ta mới to là gì?" Ðứa sau cãi: "Lúc mặt trời mới mọc, thì mát mẻ, đến giữa trưa thì nóng nực, thế chẳng phải tại gần ta mới nóng, xa ta mới mát là gì?" Khổng Tử nghe nói, không giải quyết được ra làm sao. Hai đứa bé cười bảo: " Thế thì cho ông là người học rộng hiểu nhiều thế nào được " Liệt Tử”
— Cổ học tinh hoa
“Doãn Văn Tử sinh được một đứa con, không thấy giống mình, lấy làm giận lắm, thường đánh đập luôn. Một hôm đang cầm gậy đánh, thấy Tử Tư đến chơi bèn nói rằng: "Nó không giống tôi, không phải là con tôi. Tôi lại ngờ mẹ nó có ngoại tình mà đẻ ra nó, nên tôi muốn bỏ ..." Tử Tư hỏi: "Cứ như ông nói thì vợ vua Nghiêu vua Thuấn cũng chẳng đáng ngờ ư? Hai ông là bậc thánh đế mà đẻ ra Ðan Chu và Thương Quân thực không bằng kẻ thất phu. Như thế thì còn cái gì mà giống cha? Cái đạo thường, thì phần nhiều cha mẹ làm sao đẻ ra con được như vậy. Nhưng cha hiền mà đẻ con ngu thì cũng là cái thế thường tự nhiên như thế, chớ nào có phải tội tự người vợ đâu?" Doãn Văn Tử nghe hiểu, nói rằng: "Thôi, xin ông đừng nói nữa." Rồi về sau Văn Tử không bỏ vợ. Khổng Tùng Tử”
— Cổ học tinh hoa
“Vua Cảnh Công nước Tề có con ngựa quý, giao cho một người chăn nuôi. Con ngựa tự nhiên một hôm lăn ra chết. Vua giận lắm, cho là giết ngựa, sai ngay quân cầm dao để phanh thây người nuôi ngựa. Án Tử đang ngồi chầu, thấy thế, ngăn lại, hỏi vua rằng: "Vua Nghiêu vua Thuấn xưa phanh người thì bắt đầu từ đâu trước?" Cảnh Công ngơ ngác nhìn rồi nói: "Thôi hãy buông ra, đem giam xuống ngục để rồi trị tội." Án Tử nói: "Tên phạm này chưa biết rõ tội gì mà phải chịu chết, thì vẫn tưởng là oan. Tôi xin vì vua kể rõ tội nó, rồi hãy hạ ngục." Vua nói: "Phải." Án Tử bèn kể tội rằng: "Nhà ngươi có ba tội đáng chết. Vua sai nuôi ngựa mà để ngựa chết, là một tội đáng chết. Lại để chết con ngựa rất quý của vua, là hai tội đáng chết. Để vua mang tiếng, vì một con ngựa mà giết một mạng người, làm cho trăm họ nghe thấy ai cũng oán vua, các nước nghe thấy ai cũng khinh vua, ngươi làm chết một con ngựa mà để đến nỗi dân gian đem lòng oán giận, nước ngoài có bụng dòm dỏ, là ba tội đáng chết. Ngươi đã biết chưa? Bây giờ hãy tạm giam ngươi vào ngục..." Cảnh Công nghe nói ngậm ngùi than rằng: "Thôi, tha cho nó! Thôi, tha cho nó! Kẻo để ta mang tiếng bất nhân." Án Tử Xuân Thu”
— Cổ học tinh hoa
“Vua Cảnh Công nước Tề hay uống rượu, có bận say luôn mấy đêm ngày, xao lãng cả việc nước. Huyền Chương can, nói: "Nhà vua uống rượu say sưa như thế, hạ thần xin can, nhà vua không nghe, hạ thần xin tự tận." Ngay lúc ấy án Tử vào yết kiến vua. Vua bảo: "Huyền Chương can ta bỏ rượu, không thì y tự tận. Nếu ta mà nghe, thì ta hóa ra non, nếu ta không nghe, lỡ Huyền Chương chết thì cũng đáng tiếc." Án Tử nói: "May lắm! May mà Huyền Chương gặp được nhà vua, chớ như vua Kiệt, vua Trụ, thì chết mất rồi, còn đâu sống được đến bây giờ nữa!" Cảnh Công nghe nói, tỉnh ngộ, tự hôm đó chừa rượu. Án Tử Xuân Thu”
— Cổ học tinh hoa
“Khổng Miệt là cháu đức Khổng Tử. Bật Tử Tiện là học trò đức Khổng Tử, hai người cùng làm quan một thời. Đức Khổng Tử qua chơi Khổng Miệt, hỏi rằng: "Từ khi ngươi ra làm quan được những điều gì, mất những điều gì?" Khổng Miệt thưa: "Từ khi tôi ra làm quan chưa được điều gì, mà đã mất ba điều: việc quan bận, không còn thời giờ học tập, vì thế mà học vấn không tấn tới; bổng lộc ít, không đủ chu cấp cho họ hàng, vì thế mà họ hàng không thân thiết; công việc nhiều không thể đi thăm người đau, viếng người chết, vì thế mà ăn ở với bầu bạn không được trọn vẹn". Đức Khổng Tử nghe nói không bằng lòng. Sau ngài đến chơi Bật Tử Tiện, lại hỏi như hỏi Khổng Miệt. Bật Tử Tiện thưa: "Từ khi tôi ra làm quan, chưa mất điều gì, mà đã được ba điều: Những điều trước học nay đem ra thực hành vì thế mà học càng rõ; bổng lộc dù bạc, cũng có thể chu cấp ít nhiều cho họ hàng, vì thế mà họ hàng càng gần; việc quan tuy bận, song cũng bớt được ít thời giờ đi thăm người đau, viếng người chết, vì thế mà bầu bạn càng thân". Đức Khổng Tử nghe nói khen rằng: "Tử Tiện thực là người quân tử". Gia Ngữ”
— Cổ học tinh hoa
“Thầy Nhan Uyên, hỏi Đức Khổng Tử: "Hồi này muốn nghèo mà cũng được như giàu, hèn mà cũng được như sang, không phải khỏe mà có oai, chơi bời với người ta suốt đời không lo sợ gì, muốn như vậy, có nên không?" Đức Khổng Tử nói: "Người hỏi thể phải lắm. Nghèo, mà muốn cũng như giàu, thế là biết bằng lòng số phận không ham mê gì. Hèn, mà cũng muốn như sang, thế là biết nhún nhường và có lễ độ. Không khỏe, mà muốn có oai, thế là biết thận trọng, cung kính không lầm lỗi gì. Chơi bời với mọi người mà muốn suốt đời không lo sợ, thế là biết chọn lời rồi mới nói.”
— Cổ học tinh hoa
“Thấy người hay, thì phải cố mà bắt chước; thấy người dở thì phải tự xét xem có dở như thế không để mà sửa đổi. Chính mình có điều hay, thì phải cố mà giữ lấy; chính mình có điều dở, thì phải cố mà trừ đi. Người chê ta, mà chê phải, tức là thầy ta; người khen ta, mà khen phải, tức là bạn ta; còn người nịnh hót ta lại là người cừu địch hại ta vậy. Cho nên người quân tử trọng thầy, quí bạn và rất ghét cừu địch, thích điều phải mà không chán, nghe lời can mà biết răn... như thế dù muốn không hay cũng không được. Kẻ tiểu nhân thì không thế. Cực bậy, mà lại ghét người chê mình; rất dở, mà lại thích người khen mình; bụng dạ như hổ lang, ăn ở như cầm thú, mà thấy người ta không phục, lại không bằng lòng; thân với kẻ siểm nịnh, xa cách kẻ can ngăn, thấy người chính trực thì cười, thấy người trung tín thì chê... Như thế thì dù muốn không dở cũng không được.”
— Tu thân
“Mặc Tử ở nước Lỗ sang nước Tề, qua nhà người bạn cũ, vào chơi. Người bạn nói chuyện với Mặc Tử rằng: "Bây giờ thiên hạ ai còn thiết đến việc "nghĩa", một mình ông tự khổ thân để làm việc nghĩa, thì có thấm vào đâu! Chẳng thà thôi đi có hơn không? - Mặc Tử nói: "Bây giờ có người ở đây, nhà mười đứa con, một đứa cày, chín đứa ngồi ăn không, thì đứa cày chẳng nên càng chăm cày hơn lên ư? Tại sao thế? Tại đứa ăn không nhiều, đứa đi cày ít. Bây giờ thiên hạ chẳng ai chịu làm việc nghĩa, thì ông phải biết khuyên tôi càng làm lắm mới phải, có đâu lại ngăn tôi như thế!"”
— Mặc Tử
“Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên”
— Gia Cát Lượng
“Cúc cung tận tụy, đến chết mới thôi”
— Gia Cát Lượng
“Làm người phải có chí hướng cao xa vĩ đại, biết ngưỡng mộ những bậc thánh hiền, giới cấm các ham muốn dục vọng, vứt bỏ các nhân tố ngăn cản mình tiến bước, khiến chí hướng mình hiển lộ và lưu tồn trên thân mình, rung động nơi sâu thẳm nội tâm mình. Cần biết co biết duỗi, vứt bỏ những thứ nhỏ nhặt, thỉnh giáo, tham vấn rộng rãi khắp mọi người, trừ bỏ nghi kỵ và keo kiệt. Như vậy cho dù gặp phải trắc trở phải dừng bước cũng sẽ không tổn hại đến chí hướng vui thú tốt đẹp của mình, sao phải lo lắng không đạt được mục đích. Nếu chí hướng không kiên nghị vững vàng mạnh mẽ, ý chí không khảng khái hiên ngang, như vậy sẽ tầm thường vô tích sự trôi theo dòng thế tục, lặng lẽ bị tình cảm ham dục trói buộc. Người như thế ắt sẽ mãi mãi trầm luân trong đám phàm phu, thậm chí không tránh khỏi trở thành kẻ phàm phu tục tử!”
— Gia Cát Lượng
“Phẩm hạnh của người tài đức song toàn là dựa vào nội tâm an tĩnh, tinh lực tập trung để tu dưỡng thân tâm, dựa vào tác phong cần kiệm chất phác để bồi dưỡng đức hạnh. Không coi nhẹ danh lợi thế tục thì không thể sáng tỏ chí hướng của mình. Thân tâm không yên tĩnh thì không thể thực hiện được lý tưởng lớn lao cao xa. Học tập cần phải chuyên tâm dốc chí. Để tăng trưởng tài năng thì cần phải khắc khổ học tập. Không nỗ lực học tập thì chẳng thể tăng trưởng tài trí, không sáng tỏ chí hướng thì chẳng thể thành tựu học vấn. Truy cầu hưởng lạc quá độ và lười nhác phóng túng thì không thể phấn chấn tinh thần. Buông tuồng hấp tấp thì không thể tu dưỡng được tính tình. Tuổi hoa trôi đi theo thời gian, ý chí tiêu tan cùng năm tháng, cuối cùng giống như cây khô tàn lá héo, trở thành người vô tích sự, không có bất kỳ tác dụng gì đối với xã hội. Đến lúc đó ru rú trong xó nhà nhỏ bé của mình, đau buồn than thở thì còn có ích gì nữa đây?”
— Gia Cát Lượng
“Làm thơ không chỉ có ý là được. Phải có xương thịt vật chất. Như cứ lấy giọng rê rê rê rồi bắt gặp một nét nhạc thật sự. Có khi vì tìm được một câu thơ, một điệu thơ nào đó mà làm thành cả một bài thơ. Khi nẩy ra một điệu nào đó thì nhất định phải làm theo cái điệu ấy. Y như yêu mà chỉ có khái niệm trừu tượng thì không phải là yêu thật. Phải trông thấy một người con gái, có cái mũi, cái tai như thế nào đó rồi mới hình thành tình yêu…”
— Xuân Diệu
“Tướng quân cử nghĩa quân trong biến loạn, đưa thiên tử vào triều, phò tá vương thất, đó là sự nghiệp của Tề Hoàn công và Tấn Văn công năm nào! Nhưng lúc này số tướng lĩnh bên cạnh thiên tử khác người khác lòng, chắc gì họ đã phục tùng. Nếu cứ ở Lạc Dương phò tá hoàng thượng thì sự thể sẽ bất tiện. Tướng quân nên di giá về Hứa Xương. Việc này không dễ dàng gì, vì trước đây Đổng Trác dời giá vào Trường An, dân chúng đã oán thán bội phần. Nhưng làm việc phi thường mới có công phi thường, mong tướng quân cân nhắc kỹ!”
— Đồng Chiêu
“Mình thảnh thơi Lòng thong thả Muôn việc mênh mông không đoác cả Chẳng bận lo công danh như lặt rau Chẳng muốn cướp đất như nhổ mạ Chẳng tham lưng buộc đai ngời Chẳng muốn mình mang gấm lạ Chẳng ham làm Tể Tướng mà vuốt râu Chẳng muốn dựa quân vương cho phỉ dạ Chẳng tham lên ngựa xuống xe Chẳng muốn vào quỳ ra xá Chẳng ham ba họ hưởng quyền cao Chẳng muốn ngàn chung ăn lộc cả Lều tranh bao quản hẹp hòi Áo vải chỉ nài tơi tả Túi khô sẵn đóa hoa tươi Áo rách có hồ sen lá Mê mang giấc điệp mặt nghinh ngang Mường tượng tiệc đào môi giục giả Quản bao thỏ lặn ác tà Mãn xuân sang hạ…”
— Vân Trung Tử
“Tự do của mỗi cá nhân là sức mạnh của mỗi cá nhân. Sức mạnh cộng đồng là tổng hợp các sức mạnh cá nhân. Vì vậy một dân tộc thật sự tự do nhất định sẽ trở thành một dân tộc hùng mạnh, mạnh đến từng cá nhân.”
— John Quincy Adams
“Chính những nỗ lực chân thành và khả năng lãnh đạo đầy cảm hứng trong sự nghiệp của Hamilton đã thiết lập nền tảng, xây dựng cấu trúc và truyền thống vững chắc cho Chính phủ Mỹ.”
— Eisenhower
“Thế giới này phải mang ơn báo chí về tất cả những thắng lợi đã đạt được thông qua lý lẽ và tính nhân văn trước sự áp bức, bất công.”
— Jeams Madison
“Một quốc gia không thể giành được những điều khoản bình đẳng hay được đảm bảo chống lại các hãng buôn và những xí nghiệp của quốc gia khác nếu chính bản thân quốc gia này không tự đảm bảo bằng các khoản tín dụng. Và đối với một quốc gia non trẻ với lượng tiền không nhiều và không có một nền sản xuất đa dạng thì điều này vẫn cần thiết cho cả hai quốc gia và mang lại lợi ích cho cả hai.”
— Alexander Hamilton
“Người nông dân mong muốn được gieo trồng và gặt hái trên mảnh đất của chính mình, ông ta có thể mua bán bằng khoản tín dụng, và rồi thanh toán các khoản nợ này bằng việc sản xuất trên mảnh đất được cải thiện bởi công sức của mình. Đối với những người thợ hay nhà buôn thì đều vậy, mọi người đều có lợi như nhau khi tiếp cận đến những khoản tín dụng.”
— Alexander Hamilton
“Tức giận là đáng khen ngợi nếu bạn có thể làm được như sau: ở đúng nơi, dùng cho đúng đối tượng, đúng thời điểm và đúng lý do.”
— Aristotle
“Khát khao tiền bạc giống như một con thú tham lam, bạn sẽ chẳng bao giờ biết được tuổi trẻ quý giá bị chôn vùi dưới chân mình như thế nào.”
— Aristotle
“Đối với những người trẻ tuổi, bạn bè là những cố vấn nhắc nhở họ đừng phạm sai lầm; đối với người già, bạn bè là những trợ lý giúp bổ sung sức lực thể lực đã cạn kiệt và để ý đến những khó khăn của họ; đối với người trưởng thành, bạn bè là cánh tay đắc lực giúp họ hoàn thành giấc mộng vĩ đại của mình.”
— Aristotle
“Hạnh phúc nằm ở sự tự cung tự cấp”
— Aristotle
“Trở thành người tốt chỉ có một con đường, những làm người ác lại có vô vàn lối đi.”
— Aristotle
“Nhàn rỗi tất nhiên là một loại hạnh phúc”
— Aristotle
“Thư giãn và giải trí là hai yếu tố không thể thiếu trong cuộc sống”
— Aristotle
“Đẹp là một lợi thế tự nhiên”
— Aristotle
“Cuộc sống luôn ngập tràn cơ hội và thay đổi, khi bạn đắc ý nhất là khi bất hạnh lớn nhất ghé thăm.”
— Aristotle
“Những thói quen xấu đều được hình thành trong vô thức.”
— Aristotle
“Những người nghiêm túc học hỏi hành động của những người cao quý, trong khi những kẻ phù phiếm bắt chước hành động của những người đáng khinh.”
— Aristotle
“Sự nghiệp là sự thống nhất sống động của ý tưởng và thực tiễn”
— Aristotle
“Tập thể dục quá nhiều hay quá ít, cũng đều gây ra thiệt hại về thể chất, chế độ ăn quá nhiều và quá ít, cũng đều gây hại cho sức khỏe, chỉ có điều độ mới có thể tạo ra, thúc đẩy, duy trì sức mạnh thể chất và sức khỏe.”
— Aristotle
“Bạn bè thực sự sẽ không đặt bất cứ thước đo nào ở giữa”
— Aristotle
“Ngay cả Thượng đế cũng không thể thay đổi quá khứ”
— Aristotle
“Chúng ta không thể dùng trí tuệ để tác động đến người khác, nhưng tình cảm lại làm được điều này”
— Aristotle
“Kẻ xấu phục tùng vì sợ hãi, người tốt phục tùng vì tình yêu”
— Aristotle
“Mục tiêu của một người đàn ông khôn ngoan không phải là theo đuổi hạnh phúc, mà là tránh bất hạnh hết mức có thể.”
— Aristotle
“Sự chủ quan đóng một vai trò to lớn, thái độ quyết định thành bại. Lý do tại sao rùa thắng thỏ trong cuộc thi chạy đã phản ánh rất rõ điều này!”
— Aristotle
“Trí tuệ không chỉ tồn tại trong kiến thức, mà còn ở khả năng vận dụng kiến thức”
— Aristotle
“Gốc của giáo dục là đắng, nhưng quả của chúng lại rất ngọt”
— Aristotle
“Những con chim có lông vũ giống nhau tự nhiên sẽ tụ tập lại với nhau.”
— Aristotle
“Có 7 lý do quyết định hành động của loài người: cơ hội, bản tính, ép buộc, thói quen, lý trí, đam mê và ham muốn.”
— Aristotle
“Bí mật của hài hước là sự bất ngờ”
— Aristotle
“Những người đối với ai cũng coi là bạn bè, thực ra là người ít bạn nhất”
— Aristotle
“Mục đích của công việc là để có được sự rảnh rỗi.”
— Aristotle
“Giáo dục là vật trang trí của người giàu, là vũ khí thoát nghèo của người nghèo.”
— Aristotle
“Tôi tin rằng những người chiến thắng được ham muốn của bản thân còn dũng cảm hơn những người chiến thắng được kẻ thù.”
— Aristotle
“Thời gian có thể nghiền nát mọi thứ: mọi thứ đều bị già đi bởi sức mạnh của thời gian, bị lãng quên khi thời gian trôi qua.”
— Aristotle
“Những người vượt qua nỗi sợ hãi mới là những người có thể đạt được sự tự do thực sự”
— Aristotle
“Hạnh phúc là đặt tâm hồn vào vị trí thích hợp nhất”
— Aristotle
“Tôn trọng cấp trên là bổn phận, khiêm nhường với những người đồng cấp là ôn hòa, khiêm tốn với cấp dưới là cao thượng, khiêm nhường với tất cả mọi người là an toàn.”
— Aristotle
“Nuông chiều ham muốn của bản thân là điều tai hại nhất, bàn luận về chuyện riêng tư của người khác là điều xấu xa nhất, không nhận thức ra được lỗi lầm của mình là nỗi đau lớn nhất.”
— Aristotle
“Những thứ được thực hiện lặp đi lặp lại mỗi ngày đã tạo nên "chúng ta", bạn sẽ phát hiện ra sự ưu tú không phải là một hành động, mà là một thói quen.”
— Aristotle
“Giá trị cuối cùng của cuộc sống nằm ở khả năng thức tỉnh và suy nghĩ, chứ không chỉ nằm ở sinh tồn.”
— Aristotle
“Trọng dụng những người xuất sắc để vừa có lợi cho mình vừa để họ không rơi vào tay người khác. Không trọng dụng những người trung bình vừa để mình không phải mang gánh nặng vừa để trút gánh nặng lên vai người khác.”
— phim Hướng nghiệp
“Một chính sách theo cảm tính không cần biết sự có đi có lại… Mỗi chính phủ khác đều tìm kiếm tiêu chuẩn cho những hành động của mình hoàn toàn dựa trên lợi ích quốc gia, dẫu chính phủ đó có che đậy chúng bằng các suy diễn pháp lý… Không liên minh theo cảm tính quái quỷ nào nhận thức được về việc thực hiện một hành động tốt sẽ mang lại phần thưởng duy nhất cho sự hy sinh của chúng ta… Cơ sở lành mạnh duy nhất cho chính sách của một siêu cường… là tính ích kỷ chứ không phải là sự lãng mạn… Lòng biết ơn và sự tin tưởng sẽ không đưa người ta ra chiến trường chiến đấu vì chúng ta; chỉ có nỗi sợ mới làm được điều đó, nếu chúng ta sử dụng nó một cách thận trọng và khéo léo… Chính sách là nghệ thuật của các khả năng, là khoa học của sự tương đối.”
— Bismarck
“Khi mọi thứ đều đang lung lay, điều tối cần thiết là phải có điều gì đó, bất luận là gì, không suy chuyển, để những kẻ bị mất mát có thể tìm thấy sự kết nối và những người đi lạc tìm được nơi trú ẩn.”
— Metternich
“There is only one boss, and whether a person shines shoes for a living or heads up the biggest corporation in the world, the boss remains the same. It is the customer! The customer is the person who pays everyone’s salary and who decides whether a business is going to succeed or fail. In fact, the customer can fire everybody in the company from the chairman (CEO) on down, and he can do it simply by spending his money somewhere else. Literally everything we do, every concept perceived, every technology developed and associate employed, is directed with this one objective clearly in mind – pleasing the customer.”
— Sam Walton
“Ông vua có ngàn cỗ xe không phòng bị thì thế nào cũng có bầy tôi có trăm cỗ xe ở bên cạnh cướp mất dân và giành lấy nước của mình. Ông vua có vạn cỗ xe không phòng bị thế nào cũng có cái nhà có ngàn cỗ xe ở bên cạnh cướp lấy cái uy mà giành lấy nước của mình.”
— Hàn Phi Tử
“Nhà vua không giỏi mà làm thầy những người giỏi, không khôn ngoan mà làm chuẩn mực cho sự khôn ngoan. Bầy tôi phải vất vả mà nhà vua hưởng sự thành công. Cái đó gọi là nguyên lý chủ yếu của ông vua hiền.”
— Hàn Phi Tử
“Bậc vua sáng khiến pháp luật chọn người chứ không tự mình tiến cử, khiến pháp luật đo lường công lao chứ không tự mình tính toán.”
— Hàn Phi Tử
“Bậc vua sáng suốt sở dĩ lãnh đạo và chế ngự được bầy tôi chẳng qua chỉ nhờ hai cái cán mà thôi. Hai cái cán ấy là: hình và đức.”
— Hàn Phi Tử
“Cái đạo bất biến của việc cai trị là lấy cái danh làm đầu. Cái danh đã chính thì sự vật được xác định. Cái danh là thiên lệch thì sự vật thay đổi.”
— Hàn Phi Tử
“Nếu ông vua ở trên không thần bí thì kẻ ở dưới sẽ có cách lợi dụng.”
— Hàn Phi Tử
“Kẻ làm vua người ta phải thường năng tỉa cây, chớ để cho cây nhiều cành quá. Cây nhiều cành quá thì sẽ che mất nhà công.”
— Hàn Phi Tử
“Cái khó của việc du thuyết không phải là ở chỗ biết những điều cần phải đưa ra nói. Cũng không phải ở chỗ mình không biết biện luận. Cũng không phải ở chỗ mình không trình bày được rõ ràng những ý nghĩ của mình. Càng không phải ở chỗ không dám nói ngang nói dọc cho hết cái ý của mình. Nói chung, cái khó trong việc du thuyết là làm thế nào biết được cái bụng của con người mình muốn thuyết phục để dùng cái thuật của mình mà đối phó.”
— Hàn Phi Tử
“Hình phạt nghiêm là điều dân vẫn sợ. Phạt nặng là điều dân vẫn ghét. Cho nên bậc thánh nhân bày ra cái người ta vẫn sợ để cấm không cho người ta làm bậy, đưa ra cái người ta ghét để đề phòng điều gian dối của họ. Nhờ thế, nước được yên và điều hung bạo, loạn lạc không xảy ta. Ta vì thế thấy rõ rằng nhân nghĩa, ân huệ, yêu thương không dùng được vào việc gì, trái lại hình phạt nghiêm, trừng trị nặng có thể trị được nước.”
— Hàn Phi Tử
“Đam mê trí tuệ đẩy lùi nhục dục”
— Leonardo da Vinci
“Người đàn ông giao phối một cách khó khăn và bạo lực sẽ sinh ra những đứa trẻ cáu bẳn và giả dối, nhưng nếu cuộc giao phối được thực hiện với tình yêu và ham muốn mãnh liệu từ cả hai phía thì đứa trẻ sẽ vô cùng thông minh, dí dỏm, hoạt bát và đáng yêu.”
— Leonardo da Vinci
“Phương pháp chống lại sự nhạt tình trong hôn nhân là tiếp tục làm người yêu khi ta đã thành vợ chồng.”
— Rousseau
“Người có đức hạnh là biết chế ngự những xúc cảm của mình.”
— Rousseau
“Không hề có hạnh phúc nào là không cần lòng dũng cảm, không có đức hạnh nào là không cần sự phấn đầu.”
— Rousseau
“Mọi người bảo rằng cuộc đời là ngắn ngủi, và tôi thấy họ cứ cố tình làm cho cuộc đời ngắn đi như thế.”
— Rousseau
“Ở đàn bà thì óc phán đoán được hình thành sớm hơn đàn ông.”
— Rousseau
“Cần phải có một lý lẽ vừa tâm với giới tính và với độ tuổi.”
— Rousseau
“Mọi dân tộc có thuần phong mỹ tục đều tôn trọng đàn bà.”
— Rousseau
“Đàn bà giàu tâm hồn hơn, đàn ông tài năng hơn, đàn bà quan sát, đàn ông suy luận.”
— Rousseau
“Tài ăn nói chiếm hàng đầu trong nghệ thuật làm cho người ta ưa thích.”
— Rousseau
“Sự khôn khéo đặc biệt mà nữ giới được ban là một sự đền bù rất công minh cho sự kém cỏi về sức mạnh.”
— Rousseau
“Sự rảnh rỗi và tính khó bảo là những khuyết tật nguy hiểm nhất cho các cô.”
— Rousseau
“Dư luận là mồ chôn đức độ với đàn ông còn với đàn bà thì dư luận lại làm cho đức hạnh của họ lên ngôi.”
— Rousseau
“Người ta không mua được cả bạn bè lẫn người tình.”
— Rousseau
“Sự buồn chán là vì một cuộc sống quá tĩnh tại, khi ta đi nhiều, ta ít buồn chán.”
— Rousseau
“Sống có chừng mực về tình dục.”
— Rousseau
“Phải thích sự trong trắng như thế nào mới giữ được sức khỏe, sự tráng kiện, lòng dũng cảm, đức hạnh và cả tình yêu nữa.”
— Rousseau
“Bao giờ cũng lý sự là thói nghiện ngập của những đầu óc nhỏ bé.”
— Rousseau
“Các bệnh tương tự chỉ phát ra trong sự nhàn tản; một cuộc luyện tập mạnh mẽ xua đi những tình cảm yêu đương.”
— Rousseau
“Việc đọc sách, sự cô đơn, sự vô công rồi nghề, cuộc sống mềm yếu và ru rú ở trong nhà, việc giao tiếp với phụ nữ và những người trẻ tuổi; đó là những con đường nguy hiểm mà lứa tuổi của cậu khai thông và những con đường ấy luôn luôn khiến cho cậu ở bên bờ biếm họa.”
— Rousseau
“Sự tiết dục của các dân tộc này suốt thời thanh niên đưa tới sự rắn rỏi về thể trạng và sự đông con.”
— Rousseau
“Hãy biết tỏ ra cách dốt nát. Đừng ngại liệu họ có tán thưởng con hay không. Sự lạm dụng hiểu biết đè ra niềm hoài nghi.”
— Rousseau
“Bayle đã chứng minh rất rõ ràng rằng sự cuồng tín thì ác hại hơn thói vô thần, và điều đó là không thể chối cãi được; nhưng điều ông chẳng muốn nói ra và cũng chẳng kém phần chân thật, chính là thói cuồng tín dù có khát máu và độc ác, vẫn cứ là một đam mê lớn lao và mạnh mẽ, nó vực dậy lòng người, làm cho người ta khinh thường cái chết, tạo ra cho con người một sức bật phi thường, và chỉ cần phải điều khiển khéo léo hơn để rút tỉa từ đó những đức hạnh cao nhất; còn thì ở thói vô thần, và nói chung là tinh thần hay lý sự và hay triết lý, gắn bó với cuộc sống, làm mềm yếu, làm hèn hạ tâm hồn mọi người, tập hợp mọi đam mê vào sự thấp hèn của lợi ích riêng, vào sự ti tiện của bản ngã con người, và như thế là ngấm ngầm làm xói mòn những nền tảng chân chính của toàn xã hội; bởi vì nét chung của các lợi ích riêng tư thì chẳng có gì mấy, không sao cân bằng được với những cái chống đối với chúng.”
— Rousseau
“Hãy giữ cho tâm hồn bạn ở trong trạng thái luôn luôn mong muốn có một Đức Chúa ngự trong đó và con hãy đừng có bao giờ nghi ngờ gì về điều đó.”
— Rousseau
“Đừng để cho cuộc sống của con bị lôi cuốn theo niềm đau khổ và tuyệt vọng.”
— Rousseau
“Đừng bao giờ tranh luận, bởi lẽ chẳng ai sáng tỏ thêm được bằng tranh luận cả bản thân mình lẫn người kia.”
— Rousseau
“Những người thông thái nhất, những người sáng suốt nhất luôn luôn là những người thận trọng nhất.”
— Rousseau
“Kẻ vắng mặt bao giờ mà chẳng sai”
— Rousseau
“Nếu ta làm một việc tốt mà không có chứng tích, ta biết rằng Người đã nhìn thấy.”
— Rousseau
“Ta không hề nói rằng những người tốt sẽ được ân thưởng; bởi vì một bản thể ưu tú còn có thể mong đợi ân huệ nào khác là được tồn tại theo bản chất của mình? Nhưng ta nói rằng họ sẽ hạnh phúc bởi vì người tạo tác ra họ, và tạo nên mọi công lý, vì đã làm cho họ cảm nhận được, đã không hình thành ra họ để họ phải đau khổ.”
— Rousseau
“Hãy cư xử tốt trước tiên rồi sau đó chúng ta sẽ có hạnh phúc.”
— Rousseau
“Niềm hứng khởi cao cả nhất là ở trong sự bằng lòng về chính mình.”
— Rousseau
“Người nào coi trọng cuộc sống nhất là người ít biết hưởng thụ cuộc sống nhất, ai cầu mong hạnh phúc khát khao nhất bao giờ cũng là người khốn khổ nhất.”
— Rousseau
“Sự vô tín ngưỡng, sự bần hàn dần dần dập tắt cái tự nhiên nhanh chóng dẫn anh ta tới sự suy vi và chỉ chuẩn bị cho anh ta những thói quen của kẻ ăn mày và đạo đức của một kẻ vô thần.”
— Rousseau
“Chúng ta sẽ để cậu có quyền lựa chọn giáo phái nào mà việc sử dụng tốt nhất lý trí của cậu phải hướng dẫn cậu đến với nó.”
— Rousseau
“Một cá nhân có thể khác biệt đến bao nhiêu so với một cá nhân khác nhờ sức mạnh của giáo dục.”
— Rousseau
“Khoe khoang những việc mình giúp đỡ nó, là làm cho nó không thể chịu nổi những sự giúp đỡ ấy.”
— Rousseau
“Một trong những châm ngôn tốt nhất cho việc rèn luyện con người là làm chậm mọi thứ đến chừng nào còn có thể được.”
— Rousseau
“Phải để cho học trò của các vị biết đến thân phận con người và những đau khổ của đồng loại, nhưng sao cho nó đừng phải chứng kiến quá nhiều.”
— Rousseau
“Chúng ta thường xét đoán hạnh phúc dựa trên những vẻ bề ngoài quá nhiều, và chúng ta cho rằng nó ở nơi mà nó ít ở nhất; chúng ta tìm nó ở nơi mà nó sẽ không thể có; sự vui vẻ chỉ là một dấu hiệu rất khả nghi về hạnh phúc.”
— Rousseau
“Lòng thương xót của ta với tai họa của kẻ khác không đo bằng độ lớn của tai họa ấy mà theo mức độ tình cảm của ta trao cho những người đang chịu đựng tai họa tốt.”
— Rousseau
“Con người ta bao giờ cũng chỉ thương xót kẻ khác về những nỗi khổ mà người ta không tin mình được miễn trừ.”
— Rousseau
“Con người không ai muốn đặt mình vào địa vị kẻ hạnh phúc hơn mình, mà chỉ đặt mình vào địa vị những kẻ đáng thương hơn mình mà thôi.”
— Rousseau
“Xin đừng đưa anh ta đi dạo trong các nơi hội tụ sang trọng mà chỉ nên cho anh ta cái khả năng có thể tự mình đánh giá được xã hội thượng lưu sau khi đã tạo ra cho anh ta khả năng có thể tự mình đánh giá được xã hội đó.”
— Rousseau
“Tôi không thể hiểu được rằng có kẻ nào không cần gì hết mà lại có thể yêu một cái gì đó, tôi không thể hiểu được rằng có ai đó không yêu bất cứ cái gì lại có thể hạnh phúc.”
— Rousseau
“Một hữu thể thực sự sung sướng là một hữu thể cô độc.”
— Rousseau
“Tôi luôn luôn được chứng kiến các chàng trai sớm hư hỏng và hiến mình cho đàn bà và sự dâm đãng thường là bất nhân và độc ác.”
— Rousseau
“Sự không biết hoàn toàn về một vài lĩnh vực có khi lại là điều phù hợp nhất với trẻ con: nhưng hãy cho chúng sớm biết điều mà không thể che giấy mãi được.”
— Rousseau
“Cái làm cho con người căn bản là thiện tâm, là do có ít nhu cầu, và chẳng mấy khi muốn so sánh với kẻ khác; cái làm cho con người căn bản là độc ác là do có quá nhiều nhu cầu và chú trọng quá nhiều đến dư luận.”
— Rousseau
“Đời sống ngắn ngủi, do cuộc đời kéo dài chẳng được bao lâu thì ít mà bởi vì trong thời gian ít ỏi đó chúng ta hầu như chưa kịp thưởng thức cuộc đời thì nhiều.”
— Rousseau
“Bởi lẽ biết càng nhiều, con người càng lầm lẫn nhiều.”
— Rousseau
“Bí quyết quan trọng của việc giáo dục là làm sao cho những sự luyện tập thân thể và luyện tập trí óc luôn luôn việc nọ dùng để giải lao cho việc kia.”
— Rousseau
“Học một nghề để đánh bại những thành kiến coi khinh nghề, hơn là để biết một nghề.”
— Rousseau
“Kẻ nào ăn trong cảnh nhàn rỗi những gì mà bản thân mình không kiếm ra là ăn trộm những thứ đó.”
— Rousseau
“Hãy làm cho sự giáo dục con người phù hợp với con người, chứ không phải với cái gì không hề là anh ta.”
— Rousseau
“Con người là môn học cuối cùng của hiền nhân.”
— Rousseau
“Để khiến nó trở thành thợ cả, xin hãy làm người học việc ở khắp nơi, và hãy tin rằng một giờ lao động sẽ dạy nó được nhiều điều hơn là những gì nó nhớ được từ một ngày giảng giải.”
— Rousseau
“Tôi ghét sách vở; chúng chỉ dạy người ta nói về những gì mà người ta không biết.”
— Rousseau
“Ngay khi đứa trẻ bắt đầu suy luận, thì không bao giờ so sánh với đứa trẻ khác, không hề có địch thủ, không hề có kẻ cạnh tranh, ngay cả trong việc chạy.”
— Rousseau
“Tôi sẽ chẳng bao giờ nhắc lại đủ rằng chúng ta cho lời lẽ quá nhiều quyền lực; với lối giáo dục lắm lời của chúng ta thì chúng ta chỉ tạo nên những kẻ lắm lời mà thôi.”
— Rousseau
“Con người nào cũng muốn được hạnh phúc; nhưng để đạt được hạnh phúc phải bắt đầu bằng việc hiểu hạnh phúc là gì.”
— Rousseau
“Công cụ của chúng ta càng tinh khéo, thì khí quan của chúng ta càng trở nên thô lỗ và vụng về: cứ ra sức tập hợp các khí cụ xung quanh mình, ta không còn tìm ra khí cụ trong bản thân ta nữa.”
— Rousseau
“Người ta không hề lầm lạc vì điều mình không biết, mà vì điều mình tưởng là biết.”
— Rousseau
“Sự yếu đuối của con người từ đâu mà ra? Từ tình trạng không ngang hàng giữa sức lực của anh ta và ham muốn của anh ta. Chính các đam mê của chúng ta khiến chúng ta thành yếu đuối, bởi lẽ để thỏa mãn chúng cần nhiều sức lực hơn sức lực mà thiên nhiên ban tặng cho chúng ta. Vậy các vị hãy giảm bớt ham muốn, thế cũng như các vị tăng thêm sức lực: người nào có thể nhiều hơn là ham muốn thì có sức lực dư thừa; chắc chắn người ấy là một sinh thể rất mạnh.”
— Rousseau
“Đứng khiến trẻ em thành thích ăn thịt; nếu không vì sức khỏe của chúng, thì vì tính cách của chúng; bởi, dù người ta giải thích thí nghiệm theo cách nào, thì điều chắc chắn là những kẻ ăn rất nhiều thịt nói chung thường tàn ác và hung bạo hơn những người khác; nhận xét này thuộc mọi nơi chốn và mọi thời đại.”
— Rousseau
“Các vị hãy dạy nó nói một cách bình dị, rõ ràng, dạy nó phát âm rõ, đọc đúng và không điệu bộ, dạy nó hiểu và chú ý đến trọng tâm về ngữ pháp và văn pháp.”
— Rousseau
“Trẻ em, rất hay mô phỏng, đứa nào cũng thử tập vẽ cả: tôi muốn thằng bé của tôi vun trồng kỹ năng này.”
— Rousseau
“Các phán đoán của xúc giác lại là những phán đoán chắc chắn nhất, chính vì chúng thiển cận nhất.”
— Rousseau
“Đam mê chỉ cháy lên nhờ ánh lửa của tưởng tượng.”
— Rousseau
“Tôi thích Emile có con mắt ở đầu các ngón tay hơn là ở cửa hiệu bán đèn nến.”
— Rousseau
“Càng tập cho con người dạn với những khổ não có thể xâm hại mình, thì nói như Montaigne, càng tước đi khỏi các khổ não ấy mối lo ngại của tính dị thường; và cũng làm cho tâm hồn con người càng cứng rắn và bất khả tổn thương; thân thể anh ta sẽ là bộ áo giáp làm cùn nhụt mọi mũi tên lẽ ra có thể gây thương tích sâu xa.”
— Rousseau
“Thường thường, cuộc sống khắc nghiệt, một khi đã thành thói quen, lại tăng gấp bội các cảm giác dễ chịu.”
— Rousseau
“Để rèn luyện một kỹ năng, phải bắt đầu bằng việc kiếm cho mình công cụ, và để có thể dùng công cụ này một cách hữu ích, phải làm cho chúng đủ chắc chắn để chịu đựng được việc sử dụng. Vậy để tập suy nghĩ, phải rèn luyện tứ chi của chúng ta, giác quan của chúng ta, khí quan của chúng ta, chúng là công cụ của trí năng chúng ta; và để lợi dụng được các công cụ này hết mức có thể, thì thân thể, là thứ cung cấp các công cụ ấy, cần phải cường tráng và lành mạnh. Như vậy, lý trí thực sự của con người chẳng những không hình thành một cách không liên quan đến thân thể, mà chính cấu tạo tốt của thân thể khiến cho các hoạt động của trí óc được dễ dàng và vững chắc hơn.”
— Rousseau
“Đọc sách là tai ương của tuổi thơ”
— Rousseau
“Tuổi thơ là trạng thái ngủ của lý trí.”
— Rousseau
“Bài học đạo đức duy nhất thích hợp với tuổi thơ, và là bài học quan trọng hơn cả với mọi lứa tuổi, là không bao giờ làm điều hại cho ai hết.”
— Rousseau
“Các vị hãy nhớ rằng trước khi dám bắt tay vào đào tạo một con người, bản thân mình phải tự làm người đã; phải tìm thấy ở mình tấm gương cần đề xuất.”
— Rousseau
“Hãy coi mọi sự trì hoãn như những lợi thế: tiến đến hạn giới mà không mất gì chính là được rất nhiều: hãy để tuổi thơ chín dần trong tuổi thơ.”
— Rousseau
“Xin cứ làm trái hẳn với lệ thường, và các vị hầu như sẽ luôn làm đúng.”
— Rousseau
“Bộ phận hữu ích duy nhất của y học là phép vệ sinh; mà vệ sinh lại là một đức tính hơn một khoa học. Sự tiết độ và lao động là hai thầy thuốc thực thụ của con người: lao động kích thích ngon miệng, còn tiết độ ngăn con người lạm dụng sự ngon miệng.”
— Rousseau
“Con người bắt ép một chất đất phải nuôi các sản phẩm của chất đất khác, một cái cây phải mang quả của cây khác; con người hòa trộn và lẫn lộn các khí hậu, các yếu tố, các mùa; con người cắt xẻo các bộ phận trong thân thể con chó của mình, con ngựa của mình, nộ lệ của mình; họ đảo lộn mọi thứ, họ làm biến đổi xấu xí mọi thứ, họ ưa sự dị dạng, các quái vật; họ không muốn cái gì y nguyên như tự nhiên đã tạo ra, ngay cả con người cũng thế; họ phải rèn tập con người cho họ, như một con ngựa để kéo cỗ máy; họ phải uốn vặn con người theo kiểu cách của họ, như một cái cây trong vườn nhà họ.”
— Rousseau
“People who know little are usually great talkers, while men who know much say little.”
— Rousseau
“Life doesn't forgive weakness”
— Hitler
“Industry, technology, and commerce can thrive only as long as an idealistic national community offers the necessary preconditions. And these do not lie in material egoism, but in a spirit of sacrifice and joyful renunciation.”
— Hitler
“The state must declare the child to be the most precious treasure of the people. As long as the government is perceived as working for the benefit of the children, the people will happily endure almost any curtailment of liberty and almost any deprivation.”
— Hitler
“The Whites have carried to these (colonial) people the worst that they could carry: the plagues of the world: materialism, fanaticism, alcoholism, and syphilis. Moreover, since what these people possessed on their own was superior to anything we could give them, they have remained themselves... The sole result of the activity of the colonizers is: they have everywhere aroused hatred.”
— Hitler
“No politician should ever let himself be photographed in a bathing suit”
— Hitler
“The leader of genius must have the ability to make different opponents appear as if they belonged to one category.”
— Hitler
“Woman's world is her husband, her family, her children and her home. We do not find it right when she presses into the world of men.”
— Hitler
“Humanitarianism is the expression of stupidity and cowardice.”
— Hitler
“The art of reading consists in remembering the essentials and forgetting non essentials.”
— Hitler
“Demoralize the enemy from within by surprise, terror, sabotage, assassination. This is the war of the future.”
— Hitler
“The victor will never be asked if he told the truth.”
— Hitler
“I do not see why man should not be as cruel as nature”
— Hitler
“By the skillful and sustained use of propaganda, one can make a people see even heaven as hell or an extremely wretched life as paradise.”
— Hitler
“Great liars are also great magicians.”
— Hitler
“The man who has no sense of history, is like a man who has no ears or eyes”
— Hitler
“When diplomacy ends, War begins.”
— Hitler
“Anyone can deal with victory. Only the mighty can bear defeat.”
— Hitler
“Those who want to live, let them fight, and those who do not want to fight in this world of eternal struggle do not deserve to live.”
— Hitler
“Think Thousand times before taking a decision But - After taking decision never turn back even if you get Thousand difficulties!!”
— Hitler
“What luck for rulers that men do not think”
— Hitler
“And I can fight only for something that I love, love only what I respect, and respect only what I at least know”
— Hitler
“if you want to shine like sun first you have to burn like it.”
— Hitler
“Do not compare yourself to others. If you do so, you are insulting yourself”
— Hitler
“If you tell a big enough lie and tell it frequently enough, it will be believed.”
— Hitler
“If you win, you need not have to explain...If you lose, you should not be there to explain”
— Hitler
“If I accept you as you are, I will make you worse; however, if I treat you as though you are what you are capable of becoming, I help you become that.”
— Goethe
“The deed is everything; the fame is nothing.””
— Goethe
“If any man wish to write in a clear style, let him be first clear in his thoughts; and if any would write in a noble style, let him first possess a noble soul.”
— Goethe
“He is happiest, be he king or peasant, who finds peace in his home.”
— Goethe
“He is happiest, be he king or peasant, who finds peace in his home.”
— Goethe
“The highest goal that man can achieve is amazement.”
— Goethe
“Too many parents make life hard for their children by trying, too zealously, to make it easy for them.”
— Goethe
“Few people have the imagination for reality.”
— Goethe
“Everybody wants to be somebody,but nobody wants to grow...”
— Goethe
“God help us -- for art is long, and life so short.”
— Goethe
“Night is the other half of life, and the better half.”
— Goethe
“Doubt can only be removed by action.”
— Goethe
“The intelligent man finds everything laughable, the sensible man hardly anything.”
— Goethe
“We know accurately only when we know little; doubt grows with knowledge.”
— Goethe
“Every reader, if he has a strong mind, reads himself into the book, and amalgamates his thoughts with those of the author.”
— Goethe
“One never goes so far as when one doesn't know where one is going.”
— Goethe
“We are never deceived; we deceive ourselves.”
— Goethe
“Talent develops in solitude, character develops in the stream of life.”
— Goethe
“If you don't feel it, you'll never get it.”
— Goethe
“People who think honestly and deeply have a hostile attitude towards the public.”
— Goethe
“Everything is hard before it is easy”
— Goethe
“Love is an ideal thing, marriage a real thing; a confusion of the real with the ideal never goes unpunished.”
— Goethe
“We are shaped and fashioned by what we love”
— Goethe
“All the knowledge I possess everyone else can acquire, but my heart is all my own”
— Goethe
“Nothing is so strong as gentleness, nothing so gentle as real strength”
— Goethe
“Nothing is worth more than this day.”
— Goethe
“The human race is a monotonous affair. Most people spend the greatest part of their time working in order to live, and what little freedom remains so fills them with fear that they seek out any and every means to be rid of it.”
— Goethe
“Magic is believing in yourself, if you can do that, you can make anything happen.”
— Goethe
“knowing is not enough,we must apply willing is not enough,we must do..”
— Goethe
“I love those who yearn for the impossible.”
— Goethe
“There is nothing worse than aggressive stupidity.”
— Goethe
“A person hears only what they understand”
— Goethe
“By seeking and blundering we learn”
— Goethe
“None are more hopelessly enslaved than those who falsely believe they are free.”
— Goethe
“A man sees in the world what he carries in his heart.”
— Goethe
“Know thyself? If I knew myself, I'd run away.”
— Goethe
“To think is easy. To act is hard. But the hardest thing in the world is to act in accordance with your thinking.”
— Goethe
“If you've never eaten while crying you dont know what life tastes like.”
— Goethe
“There is nothing more frightful than ignorance in action.”
— Goethe
“As soon as you trust yourself, you will know how to live.”
— Goethe
“We do not have to visit a madhouse to find disordered minds; our planet is the mental institution of the universe.”
— Goethe
“A man should hear a little music, read a little poetry, and see a fine picture every day of his life, in order that worldly cares may not obliterate the sense of the beautiful which God has implanted in the human soul.”
— Goethe
“Whatever you can do or dream you can, begin it. Boldness has genius, power and magic in it”
— Goethe
“If you treat an individual as he is, he will remain how he is. But if you treat him as if he were what he ought to be and could be, he will become what he ought to be and could be.”
— Goethe
“One day everything will be well, that is our hope. Everything's fine today, that is our illusion”
— Voltaire
“May God defend me from my friends: I can defend myself from my enemies.”
— Voltaire
“I read only to please myself, and enjoy only what suits my taste.”
— Voltaire
“Dont think money does everything or you are going to end up doing everything for money.”
— Voltaire
“Every man is a creature of the age in which he lives and few are able to raise themselves above the ideas of the time.”
— Voltaire
“Liberty of thought is the life of the soul.”
— Voltaire
“What is history? The lie that everyone agrees on...”
— Voltaire
“Men will always be mad, and those who think they can cure them are the maddest of all”
— Voltaire
“Fools have a habit of believing that everything written by a famous author is admirable. For my part I read only to please myself and like only what suits my taste.”
— Voltaire
“The comfort of the rich depends upon an abundant supply of the poor.”
— Voltaire
“It is better to risk saving a guilty person than to condemn an innocent one.”
— Voltaire
“Cherish those who seek the truth but beware of those who find it”
— Voltaire
“The human brain is a complex organ with the wonderful power of enabling man to find reasons for continuing to believe whatever it is that he wants to believe”
— Voltaire
“Think for yourself and let others enjoy the privilege of doing so too.”
— Voltaire
“If God did not exist, it would be necessary to invent him.”
— Voltaire
“The most important decision you make is to be in a good mood.”
— Voltaire
“Doubt is an uncomfortable condition, but certainty is a ridiculous one.”
— Voltaire
“Faith consists in believing when it is beyond the power of reason to believe.”
— Voltaire
“God is a comedian playing to an audience that is too afraid to laugh”
— Voltaire
“I don’t know where I am going, but I am on my way”
— Voltaire
“God is a circle whose center is everywhere and circumference nowhere”
— Voltaire
“The more I read, the more I acquire, the more certain I am that I know nothing”
— Voltaire
“Judge a man by his questions rather than by his answers”
— Voltaire
“It is forbidden to kill; therefore all murderers are punished unless they kill in large numbers and to the sound of trumpets”
— Voltaire
“Life is a shipwreck, but we must not forget to sing in the lifeboats”
— Voltaire
“Let us read, and let us dance; these two amusements will never do any harm to the world”
— Voltaire
“Cuộc sống sẽ là một sai lầm nếu thiếu âm nhạc. Đôi khi người ta không muốn nghe sự thật bởi vì họ không muốn phá hỏng những ảo tưởng bị phá hủy.”
— Schopenhauer
“Chỉ có người đàn ông mờ mắt vì sự thúc đẩy của xác thịt mới có thể tặng danh từ phái đẹp cho cái giống người thấp bé, vai hẹp, mông rộng, chân ngắn kia; vì toàn thể vẻ đẹp này đều liên kết chặt chẽ với bản năng tính dục. Thay vì gọi chúng là phải đẹp, ta nên tả là giống thiếu thẩm mỹ...”
— Schopenhauer
“Lý thuyết về tội lỗi nguyên thủy(sự xác nhận dục vọng) và về sự cứu rỗi(chối bỏ dục vọng) chính là chân lý vĩ đại làm nên tinh yếu của Kito giáo.”
— Schopenhauer
“Lý thuyết về tội lỗi nguyên thủy(sự xác nhận dục vọng) và về sự cứu rỗi(chối bỏ dục vọng) chính là chân lý vĩ đại làm nên tinh yếu của Kito giáo.”
— Schopenhauer
“Nghệ thuật cao cả hơn khoa học, vì khoa học tiến hành nhờ quá trình tích lũy và lý luận, trong khi nghệ thuật đạt đến đích ngay qua trực giác và sự trình bày. Khoa học chỉ cần có tài là đủ, nghệ thuật đòi hỏi phải có thiên tài.”
— Schopenhauer
“Đàn bà có thể có tài lớn, nhưng không có thiên tài, bởi vì họ luôn chủ quan.”
— Schopenhauer
“Nếu một người đọc sách suốt ngày, y sẽ mất khả năng suy tưởng.”
— Schopenhauer
“Một người không có nhu cầu tâm thức gọi là một kẻ hủ lậu.”
— Schopenhauer
“Rủi thay khi đầu óc ta trở nên minh triết nhất lại chính là lúc cái chết đến gần nhất.”
— Schopenhauer
“Chúng ta không hạnh phúc khi đã kết hôn, nhưng không kết hôn chúng ta cũng chẳng hạnh phúc. Ta bất hạnh khi ở một mình, cũng bất hạnh khi ở trong xã hội. Ta giống như những con nhím tụ lại để sưởi ấm, cảm thấy bất tiện khi ở gần nhau nhưng lạnh lẽo khi phải xa nhau. Cuộc đời là một bi kịch, nhưng nếu đi qua từng chi tiết nó lại có tính chất hài kịch.”
— Schopenhauer
“Con rùa bị con chó sói ăn thịt, con hổ ăn thịt con sói, con người tưởng như được thiên nhiên ban cho việc ăn thịt các loài khác, nhưng chính con người lại ăn thịt lẫn nhau.”
— Schopenhauer
“Như thế, tri thức càng đạt đến chỗ phân biệt, ý thức càng cao, nỗi khổ đau cũng tan dần, và đạt đến độ cao nhất nơi con người. Và, lại nữa, một người càng biết nhiều bao nhiêu, càng thông minh bao nhiêu thì càng đau khổ bấy nhiêu; con người có thiên tài lại càng đau khổ hơn tất cả.”
— Schopenhauer
“Đời sống là xấu xa vì cơ thể càng cao đẳng, thì sự khổ đau càng lớn lao. Sự tăng trưởng trí thức không phải là giải pháp thoát khổ, vì khi hiện tượng ý chí toàn vẹn hơn, thì khổ đau cũng rõ rệt hơn. Trong thảo mộc chưa có cảm tính, vì thế không có đớn đau...”
— Schopenhauer
“"Kẻ nào kết hôn vì tình yêu phải sống trong buồn thảm", một cách ngôn Tây Ban Nha đã nói như vậy. Không có sự phối hợp nào bất hạnh bằng hôn phối do tình yêu, và chính vì lý do rằng mục đích của hôn phối là duy trì nòi giống chứ không phải là khoái lạc cá nhân. Phân nửa văn học về vấn đề hôn nhân trở thành lố bịch vì nó nghĩ hôn nhân như một sự kết đôi bạn, thay vì nghĩ về nó như một cuộc xếp đặt để bảo tồn nòi giống. Thiên nhiên dường như bất chấp những cặp cha mẹ có "hạnh phúc trăm năm" hay chỉ một ngày, bao lâu mục đích sinh sản được làm tròn. Những cuộc hôn nhân do sự sắp xếp của phụ huynh đôi bên thường hạnh phúc hơn hôn phối vì tình yêu. Tuy thế, người đàn bà kết hôn vì tình, chống lại lời khuyên của mẹ, trong một ý nghĩa thì đáng được khâm phục vì co ta đã thích điều quan trọng nhất và đã hành động theo tinh thân của thiên nhiên(đúng hơn của giống nòi), trong khi cha mẹ cô khuyên bảo theo tinh thần lòng vị kỷ cá nhân. Tình yêu là yếu tố cải thiện nòi giống tốt nhất. Vì tình yêu là một thất bại do thiên nhiên gây ra, nên hôn nhân là yếu tố làm hao mòn tình yêu và làm người ta vỡ mộng. Chỉ có triết gia mới có thể hạnh phúc trong hôn nhân, nhưng triết gia không kết hôn.”
— Schopenhauer
“Life swings like a pendulum backward and forward between pain and boredom”
— Schopenhauer
“No one writes anything worth writing, unless he writes entirely for the sake of his subject”
— Schopenhauer
“Ordinary people merely think how they shall 'spend' their time; a man of talent tries to 'use' it”
— Schopenhauer
“Solitude will be welcomed or endured or avoided, according as a man's personal value is large or small”
— Schopenhauer
“Men are the devils of the earth, and the animals are its tormented souls”
— Schopenhauer
“We seldom think of what we have, but always of what we lack”
— Schopenhauer
“Night gives a black look to everything, whatever it may be”
— Schopenhauer
“Scholars are those who have read in books, but thinkers, men of genius, world-enlighteners, and reformers of the human race are those who have read directly in the book of the world.”
— Schopenhauer
“To find out your real opinion of someone, judge the impression you have when you first see a letter from them.”
— Schopenhauer
“Reading is thinking with someone else's head instead of ones own”
— Schopenhauer
“Life is full of troubles and vexations, that one must either rise above it by means of corrected thoughts, or leave it.”
— Schopenhauer
“The business of the novelist is not to relate great events, but to make small ones interesting.”
— Schopenhauer
“The life of every individual is really always a tragedy, but gone through in detail, it has the character of a comedy”
— Schopenhauer
“Wealth is like sea-water; the more we drink, the thirstier we become; and the same is true of fame.”
— Schopenhauer
“If we were not all so interested in ourselves, life would be so uninteresting that none of us would be able to endure it”
— Schopenhauer
“I have not yet spoken my last word about women. I believe that if a woman succeeds in withdrawing from the mass, or rather raising herself from above the mass, she grows ceaselessly and more than a man.”
— Schopenhauer
“Marrying means to halve one's rights and double one's duties”
— Schopenhauer
“Every parting gives a foretaste of death, every reunion a hint of the resurrection”
— Schopenhauer
“No rose without a thorn but many a thorn without a rose.”
— Schopenhauer
“A high degree of intellect tends to make a man unsocial”
— Schopenhauer
“Hope is the confusion of the desire for a thing with its probability”
— Schopenhauer
“Religion is the masterpiece of the art of animal training, for it trains people as to how they shall think”
— Schopenhauer
“The art of not reading is a very important one. It consists in not taking an interest in whatever may be engaging the attention of the general public at any particular time. When some political or ecclesiastical pamphlet, or novel, or poem is making a great commotion, you should remember that he who writes for fools always finds a large public. A precondition for reading good books is not reading bad ones: for life is short”
— Schopenhauer
“Great men are like eagles, and build their nest on some lofty solitude”
— Schopenhauer
“Without books the development of civilization would have been impossible. They are the engines of change, windows on the world, "Lighthouses" as the poet said "erected in the sea of time." They are companions, teachers, magicians, bankers of the treasures of the mind, Books are humanity in print.”
— Schopenhauer
“One should use common words to say uncommon things”
— Schopenhauer
“Compassion for animals is intimately associated with goodness of character, and it may be confidently asserted that he who is cruel to animals cannot be a good man”
— Schopenhauer
“We forfeit three-fourths of ourselves in order to be like other people”
— Schopenhauer
“Life without pain has no meaning.”
— Schopenhauer
“Life without pain has no meaning.”
— Schopenhauer
“A man can do what he wants, but not want what he wants.”
— Schopenhauer
“If anyone spends almost the whole day in reading...he gradually loses the capacity for thinking...This is the case with many learned persons; they have read themselves stupid”
— Schopenhauer
“It is difficult to find happiness within oneself, but it is impossible to find it anywhere else”
— Schopenhauer
“Compassion is the basis of morality”
— Schopenhauer
“The person who writes for fools is always sure of a large audience”
— Schopenhauer
“that when you're buying books, you're optimistically thinking you're buying the time to read them.”
— Schopenhauer
“A man can be himself only so long as he is alone; and if hes does not love solitude, he will not love freedom; for it is only when he is alone that he is really free.”
— Schopenhauer
“Mostly it is loss which teaches us about the worth of things.”
— Schopenhauer
“Happiness consists in frequent repetition of pleasure”
— Schopenhauer
“All truth passes through three stages: First, it is ridiculed; Second, it is violently opposed; Third, it is accepted as self-evident”
— Schopenhauer
“Talent hits a target no one else can hit. Genius hits a target no one else can see”
— Schopenhauer
“Phi đạm bạc vô dĩ minh chí, phi ninh tĩnh vô dĩ trí viễn”
— Gia Cát Lượng
“The only Thought which Philosophy brings with it to the contemplation of History, is the simple conception of Reason; that Reason is the Sovereign of the World; that the history of the world, therefore, presents us with a rational process.”
— Hegel
“When we look at the world rationally, the world looks rationally back.”
— Hegel
“The owl of Minerva begins its flight only with the coming of the dusk.”
— Hegel
“World history is a court of judgment”
— Hegel
“World history is a court of judgment”
— Hegel
“History in general is therefore the development of Spirit in Time, as Nature is the development of the Idea is Space.”
— Hegel
“Once the state has been founded, there can no longer be any heroes. They come on the scene only in uncivilized conditions.”
— Hegel
“America is therefore the land of the future, where, in the ages that lie before us, the burden of the World's History shall reveal itself.”
— Hegel
“When liberty is mentioned, we must always be careful to observe whether it is not really the assertion of private interests which is thereby designated”
— Hegel
“Education is the art of making man ethical”
— Hegel
“Only one man ever understood me, and he didn't understand me. Câu nói này của Hegel khi được hỏi ai có thể hiểu ông, ông nói về”
— Hegel
“What experience and history teaches us is that people and governments have never learned anything from history, or acted on principles deduced from it.”
— Hegel
“Genuine tragedies in the world are not conflicts between right and wrong. They are conflicts between two rights”
— Hegel
“To be independent of public opinion is the first formal condition of achieving anything great.”
— Hegel
“Nothing great in the world was accomplished without passion”
— Hegel
“The Pope! How many divisions has he got?”
— Stalin
“You cannot make a revolution with silk gloves.”
— Stalin
“music's a good thing, it calm the beast in the man”
— Stalin
“Gratitude is an illness suffered by dogs.”
— Stalin
“Death is the solution to all problems. No man - no problem.”
— Stalin
“I believe in only one thing,the power of human will.”
— Stalin
“It is not heroes that make history, but history that makes heroes”
— Stalin
“History has shown there are no invincible armies.”
— Stalin
“Education is a weapon, whose effect depends on who holds it in his hands and at whom it is aimed”
— Stalin
“Ideas are far more powerful than guns. We don't let our people have guns. Why should we let them have ideas?”
— Stalin
“Those who vote decide nothing. Those who count the vote decide everything”
— Stalin
“A single death is a tragedy; a million deaths is a statistic”
— Stalin
“Every artists wants to be applauded”
— Rousseau
“It is easier to conquer than to administer. With enough leverage, a finger could overturn the world; but to support the world, one must have the shoulders of Hercules”
— Rousseau
“Absolute silence leads to sadness. It is the image of death.”
— Rousseau
“There is nothing better than the encouragement of a good friend”
— Rousseau
“In truth, laws are always useful to those with possessions and harmful to those who have nothing; from which it follows that the social state is advantageous to men only when all possess something and none has too much.”
— Rousseau
“Trust your heart rather than your head.”
— Rousseau
“I perceive God everywhere in His works. I sense Him in me; I see Him all around me”
— Rousseau
“I hate books; they only teach us to talk about things we know nothing about.”
— Rousseau
“Those that are most slow in making a promise are the most faithful in the performance of it.”
— Rousseau
“It is too difficult to think nobly when one thinks only of earning a living”
— Rousseau
“I would rather be a man of paradoxes than a man of prejudices”
— Rousseau
“To write a good love letter, you ought to begin without knowing what you mean to say, and to finish without knowing what you have written.”
— Rousseau
“The world of reality has its limits; the world of imagination is boundless”
— Rousseau
“I prefer liberty with danger than peace with slavery.”
— Rousseau
“People who know little are usually great talkers, while men who know much say little”
— Rousseau
“Nature does nothing in vain. Therefore, it is imperative for persons to act in accordance with their nature and develop their latent talents, in order to be content and complete.”
— Aristotle
“There is a foolish corner in the brain of the wisest man.”
— Aristotle
“It is impossible, or not easy, to alter by argument what has long been absorbed by habit”
— Aristotle
“Courage is the mother of all virtues because without it, you cannot consistently perform the others.”
— Aristotle
“The cultivation of the intellect is man's highest good and purest happiness”
— Aristotle
“The pleasures arising from thinking and learning will make us think and learn all the more.”
— Aristotle
“Suffering becomes beautiful when anyone bears great calamities with cheerfulness, not through insensibility but through greatness of mind.”
— Aristotle
“The blood of a goat will shatter a diamond.”
— Aristotle
“The greatest virtues are those which are most useful to other persons.”
— Aristotle
“Yes the truth is that men's ambition and their desire to make money are among the most frequent causes of deliberate acts of injustice.”
— Aristotle
“The guest will judge better of a feast than the cook”
— Aristotle
“Even when laws have been written down, they ought not always to remain unaltered”
— Aristotle
“Tolerance and apathy are the last virtues of a dying society.”
— Aristotle
“Without virtue, man is most unholy and savage, and worst in regard to sex and eating.”
— Aristotle
“Man is by nature a political animal”
— Aristotle
“We become brave by doing brave acts”
— Aristotle
“If you would understand anything, observe its beginning and its development”
— Aristotle
“No great genius has ever existed without some touch of madness”
— Aristotle
“For though we love both the truth and our friends, piety requires us to honor the truth first”
— Aristotle
“He who hath many friends hath none”
— Aristotle
“Man is a goal-seeking animal. His life only has meaning if he is reaching out and striving for his goals”
— Aristotle
“Man is a goal-seeking animal. His life only has meaning if he is reaching out and striving for his goals”
— Aristotle
“All who have meditated on the art of governing mankind have been convinced that the fate of empires depends on the education of youth.”
— Aristotle
“To lead an orchestra, you must turn your back on the crowd”
— Aristotle
“Men create gods after their own image, not only with regard to their form, but with regard to their mode of life”
— Aristotle
“The soul never thinks without a mental picture”
— Aristotle
“The aim of the wise is not to secure pleasure, but to avoid pain”
— Aristotle
“The only stable state is the one in which all men are equal before the law.”
— Aristotle
“All Earthquakes and Disasters are warnings; there’s too much corruption in the world”
— Aristotle
“The more you know, the more you know you don't know”
— Aristotle
“Poetry is finer and more philosophical than history; for poetry expresses the universal, and history only the particular.”
— Aristotle
“He who is to be a good ruler must have first been ruled”
— Aristotle
“Wise men speak when they have something to say, fools speak because they have to say something”
— Aristotle
“We are what we repeatedly do. Excellence, therefore, is not an act, but a habit.”
— Aristotle
“Philosophy can make people sick.”
— Aristotle
“Great men are always of a nature originally melancholy”
— Aristotle
“Learning is an ornament in prosperity, a refuge in adversity, and a provision in old age”
— Aristotle
“Nature does nothing uselessly.”
— Aristotle
“He who cannot be a good follower cannot be a good leader”
— Aristotle
“In all things of nature there is something of the marvelous.”
— Aristotle
“We make war that we may live in peace”
— Aristotle
“Misfortune shows those who are not really friends”
— Aristotle
“All paid jobs absorb and degrade the mind”
— Aristotle
“It is not always the same thing to be a good man and a good citizen.”
— Aristotle
“The energy of the mind is the essence of life.”
— Aristotle
“The whole is greater than the sum of its parts.”
— Aristotle
“To write well, express yourself like the common people, but think like a wise man”
— Aristotle
“Without friends, no one would want to live, even if he had all other goods”
— Aristotle
“It is not enough to win a war; it is more important to organize the peace.”
— Aristotle
“Learning is not child's play; we cannot learn without pain.”
— Aristotle
“All human actions have one or more of these seven causes: chance, nature, compulsion, habit, reason, passion, and desire.”
— Aristotle
“Poverty is the parent of revolution and crime.”
— Aristotle
“Pleasure in the job puts perfection in the work.”
— Aristotle
“Happiness is the settling of the soul into its most appropriate spot”
— Aristotle
“The aim of art is to represent not the outward appearance of things, but their inward significance.”
— Aristotle
“The high-minded man must care more for the truth than for what people think”
— Aristotle
“Whosoever is delighted in solitude, is either a wild beast or a god.”
— Aristotle
“I count him braver who overcomes his desires than him who conquers his enemies, for the hardest victory is over self”
— Aristotle
“The antidote for fifty enemies is one friend.”
— Aristotle
“Those who know, do. Those that understand, teach”
— Aristotle
“Those who educate children well are more to be honored than they who produce them; for these only gave them life, those the art of living well”
— Aristotle
“He who has overcome his fears will truly be free.”
— Aristotle
“Patience is bitter, but its fruit is sweet”
— Aristotle
“To avoid criticism say nothing, do nothing, be nothing.”
— Aristotle
“A friend to all is a friend to none”
— Aristotle
“The educated differ from the uneducated as much as the living differ from the dead.”
— Aristotle
“To perceive is to suffer”
— Einstein
“Excellence is never an accident. It is always the result of high intention, sincere effort, and intelligent execution; it represents the wise choice of many alternatives - choice, not chance, determines your destiny.”
— Aristotle
“Educating the mind without educating the heart is no education at all”
— Einstein
“Anybody can become angry — that is easy, but to be angry with the right person and to the right degree and at the right time and for the right purpose, and in the right way — that is not within everybody's power and is not easy.”
— Aristotle
“No great mind has ever existed without a touch of madness.”
— Aristotle
“Happiness is the meaning and the purpose of life, the whole aim and end of human existence.”
— Aristotle
“Wishing to be friends is quick work, but friendship is a slow ripening fruit”
— Einstein
“Happiness depends upon ourselves.”
— Aristotle
“Hope is a waking dream.”
— Aristotle
“What is a friend? A single soul dwelling in two bodies.”
— Aristotle
“Knowing yourself is the beginning of all wisdom.”
— Aristotle
“Nationalism is an infantile thing. It is the measles of mankind”
— Einstein
“The fear of death is the most unjustified of all fears, for there's no risk of accident for someone who's dead”
— Einstein
“Striving for social justice is the most valuable thing to do in life.”
— Einstein
“Earth is the insane asylum of the universe.”
— Einstein
“The man with the greatest soul will always face the greatest war with the low minded person.”
— Einstein
“I believe in Spinoza's God, who reveals Himself in the lawful harmony of the world, not in a God who concerns Himself with the fate and the doings of mankind...”
— Einstein
“I am not a genius, I am just curious. I ask many questions. and when the answer is simple, then God is answering”
— Einstein
“We sleep 1/3 of our lives away.”
— Einstein
“I don't need to know everything, I just need to know where to find it, when I need it”
— Einstein
“Technological progress is like an axe in the hands of a pathological criminal.”
— Einstein
“You cannot solve a problem with the mind that created it. First you must change the mind.”
— Einstein
“Failing isn't bad when you learn what not to do.”
— Einstein
“I have not failed, I have just found 10,000 ways that don't work”
— Einstein
“One of the strongest motives that lead men to art and science is escape from everyday life with its painful crudity and hopeless dreariness, from the fetters of one's own ever-shifting desires. A finely tempered nature longs to escape from the personal life into the world of objective perception and thought.”
— Einstein
“The most important human endeavor is the striving for morality in our actions. Our inner balance and even our very existence depend on it. Only morality in our actions can give beauty and dignity to life”
— Einstein
“Intelligence is not the ability to store information, but to know where to find it”
— Einstein
“I fear the day technology will surpass our human interaction. The world will have a generation of idiots.”
— Einstein
“Never do anything against conscience, even if the state demands it.”
— Einstein
“Three great forces rule the world: stupidity, fear and greed”
— Einstein
“If most of us are ashamed of shabby clothes and shoddy furniture let us be more ashamed of shabby ideas and shoddy philosophies.... It would be a sad situation if the wrapper were better than the meat wrapped inside it.”
— Einstein
“Tôi không bao giờ dạy học sinh của mình, tôi chỉ cố gắng cung cấp các điều kiện mà chúng có thể học.”
— Einstein
“The human spirit must prevail over technology.”
— Einstein
“An empty stomach is not a good political adviser.”
— Einstein
“A table, a chair, a bowl of fruit and a violin; what else does a man need to be happy?”
— Einstein
“If my theory of relativity is proven successful, Germany will claim me as a German and France will declare me a citizen of the world. Should my theory prove untrue, France will say that I am a German, and Germany will declare that I am a Jew.”
— Einstein
“Past is dead Future is uncertain; Present is all you have, So eat, drink and live merry”
— Einstein
“All religions, arts and sciences are branches of the same tree. All these aspirations are directed toward ennobling man's life, lifting it from the sphere of mere physical existence and leading the individual towards freedom.”
— Einstein
“The only source of knowledge is experience.”
— Einstein
“Information is not knowledge.”
— Einstein
“I see my life in terms of music”
— Einstein
“You have to learn the rules of the game. And then you have to play better than anyone else”
— Einstein
“Force always attracts men of low morality”
— Einstein
“the only escape from the miseries of life are music and cats...”
— Einstein
“It would be my greatest sadness to see Zionists (Jews) do to Palestinian Arabs much of what Nazis did to Jews.”
— Einstein
“In theory, theory and practice are the same. In practice, they are not.”
— Einstein
“It is the supreme art of the teacher to awaken joy in creative expression and knowledge”
— Einstein
“The only sure way to avoid making mistakes is to have no new ideas”
— Einstein
“The Revolution introduced me to art, and in turn, art introduced me to the Revolution”
— Einstein
“The only thing that interferes with my learning is my education”
— Einstein
“Few people are capable of expressing with equanimity opinions which differ from the prejudices of their social environment. Most people are incapable of forming such opinions.”
— Einstein
“Intellectual growth should commence at birth and cease only at death”
— Einstein
“The tragedy of life is what dies inside a man while he lives”
— Einstein
“If there is any religion that could respond to the needs of modern science, it would be Buddhism.”
— Einstein
“It is my view that the vegetarian manner of living, by its purely physical effect on the human temperament, would most beneficially influence the lot of mankind.”
— Einstein
“Laws alone can not secure freedom of expression; in order that every man present his views without penalty there must be spirit of tolerance in the entire population”
— Einstein
“A little knowledge is a dangerous thing. So is a lot.”
— Einstein
“A person starts to live when he can live outside himself.”
— Einstein
“I love Humanity but I hate humans”
— Einstein
“If I had an hour to solve a problem I'd spend 55 minutes thinking about the problem and 5 minutes thinking about solutions”
— Einstein
“The only real valuable thing is intuition.”
— Einstein
“I want to know God's thoughts - the rest are mere details”
— Einstein
“Only those who attempt the absurd can achieve the impossible”
— Einstein
“Common sense is the collection of prejudices acquired by age eighteen”
— Einstein
“I live in that solitude which is painful in youth, but delicious in the years of maturity.”
— Einstein
“The hardest thing in the world to understand is the income tax”
— Einstein
“If you want to live a happy life, tie it to a goal, not to people or things”
— Einstein
“Reading, after a certain age, diverts the mind too much from its creative pursuits. Any man who reads too much and uses his own brain too little falls into lazy habits of thinking”
— Einstein
“You cannot simultaneously prevent and prepare for war.”
— Einstein
“What a sad era when it is easier to smash an atom than a prejudice”
— Einstein
“You can never solve a problem on the level on which it was created”
— Einstein
“Imagination is the highest form of research.”
— Einstein
“Look deep into nature, and then you will understand everything better.”
— Einstein
“Do not worry about your difficulties in Mathematics. I can assure you mine are still greater.”
— Einstein
“It has become appallingly obvious that our technology has exceeded our humanity.”
— Einstein
“The most incomprehensible thing about the world is that it is at all comprehensible”
— Einstein
“A ship is always safe at the shore - but that is NOT what it is built for”
— Einstein
“Once we accept our limits, we go beyond them”
— Einstein
“Weakness of attitude becomes weakness of character”
— Einstein
“We all know that light travels faster than sound. That's why certain people appear bright until you hear them speak.”
— EInstein
“Few are those who see with their own eyes and feel with their own hearts.”
— Einstein
“God does not play dice with the universe”
— Einstein
“Nothing happens until something moves”
— Einstein
“Only a life lived for others is a life worthwhile”
— Einstein
“Blind belief in authority is the greatest enemy of truth”
— Einstein
“Time is an illusion”
— Einstein
“God did not create evil. Just as darkness is the absence of light, evil is the absence of God”
— Einstein
“I'd rather be an optimist and a fool than a pessimist and right”
— Einstein
“Out of clutter, find simplicity.”
— Einstein
“The important thing is not to stop questioning. Curiosity has its own reason for existing”
— Einstein
“The woman who follows the crowd will usually go no further than the crowd. The woman who walks alone is likely to find herself in places no one has ever been before”
— Einstein
“I must be willing to give up what I am in order to become what I will be.”
— Einstein
“If the facts don't fit the theory, change the facts”
— Einstein
“Imagination is everything. It is the preview of life's coming attractions”
— Einstein
“Whoever is careless with the truth in small matters cannot be trusted with important matters”
— Einstein
“Men marry women with the hope they will never change. Women marry men with the hope they will change. Invariably they are both disappointed.”
— Einstein
“A question that sometimes drives me hazy: am I or are the others crazy?”
— Einstein
“Peace cannot be kept by force; it can only be achieved by understanding.”
— Einstein
“The measure of intelligence is the ability to change”
— Einstein
“What is right is not always popular and what is popular is not always right”
— Einstein
“When you trip over love, it is easy to get up. But when you fall in love, it is impossible to stand again”
— Einstein
“If A is a success in life, then A equals x plus y plus z. Work is x; y is play; and z is keeping your mouth shut”
— Einstein
“The world is a dangerous place to live, not because of the people who are evil, but because of the people who don't do anything about it.”
— Einstein
“It is not that I'm so smart. But I stay with the questions much longer.”
— Einstein
“The best way to cheer yourself is to cheer somebody else up.”
— Einstein
“Any fool can know. The point is to understand.”
— Einstein
“Creativity is intelligence having fun”
— Einstein
“The most beautiful experience we can have is the mysterious - the fundamental emotion which stands at the cradle of true art and true science.”
— Einstein
“I know not with what weapons World War III will be fought, but World War IV will be fought with sticks and stones.”
— Einstein
“You never fail until you stop trying”
— Einstein
“Gravitation is not responsible for people falling in love.”
— Einstein
“Great spirits have always encountered violent opposition from mediocre minds”
— Einstein
“If I were not a physicist, I would probably be a musician. I often think in music. I live my daydreams in music. I see my life in terms of music.”
— Einstein
“Learn from yesterday, live for today, hope for tomorrow. The important thing is to not stop questioning”
— Einstein
“Education is what remains after one has forgotten what one has learned in school”
— Einstein
“I have no special talents. I am only passionately curious.”
— Einstein
“Never memorize something that you can look up”
— Einstein
“If we knew what it was we were doing, it would not be called research, would it?”
— Einstein
“Science without religion is lame, religion without science is blind”
— Einstein
“A clever person solves a problem. A wise person avoids it”
— Einstein
“Reality is merely an illusion, albeit a very persistent one.”
— Einstein
“When you are courting a nice girl an hour seems like a second. When you sit on a red-hot cinder a second seems like an hour. That's relativity”
— Einstein
“I speak to everyone in the same way, whether he is the garbage man or the president of the university”
— Einstein
“Everybody is a genius. But if you judge a fish by its ability to climb a tree, it will live its whole life believing that it is stupid”
— Einstein
“Anyone who has never made a mistake has never tried anything new”
— Einstein
“Life is like riding a bicycle. To keep your balance, you must keep moving”
— Einstein
“The difference between genius and stupidity is; genius has its limits”
— Einstein
“Đời sống là xấu xa vì cơ thể càng cao đẳng, thì sự khổ đau càng lớn lao. Sự tăng trưởng tri thức không phải là giải pháp thoát khổ. Vì khi hiện tượng ý chí toàn vẹn hơn, thì khổ đau cũng rõ rệt hơn. Trong thảo mộc chưa có cảm tính, vì thế không có đớn đau... Như thế tri thức càng đạt đến chỗ phân biệt,ý thức càng cao, nỗi khổ đau cũng tăng dần, và đạt đến độ cao nhất nơi con người. Và lại nữa, một người càng biết nhiều bao nhiêu, càng thôn minh bao nhiêu thì càng đau khổ bấy nhiêu; con người thiên tài lại càng đau khổ hơn tất cả.”
— Schopenhauer
“Trong bài tiểu luận "Về tuổi trẻ và sự già nua" Bacon đã thu gọn một cuốn sách vào trong một đoạn văn. "Thanh niên thích hợp cho việc phát minh hơn là cho sự phán đoán, thích hợp cho sự thi hành hơn cho việc làm cố vấn, và thích hợp cho những kế hoạch mới hơn là cho công việc đã an bài; bởi vì cái kinh nghiệm của tuổi tác về những việc đã qua hướng dẫn họ, song về những việc mới lại lừa dối họ... Thanh niên, trong sự điều hành những hoạt động, thường ham hố ôm vào thật nhiều nhưng nắm được rất ít, có thể quấy động nhiều hơn trấn an; lao vào mục đích mà không biết xét đến phương tiện thứ lớp, theo đuổi một cách phi lý một vài nguyên tắc họ tình cờ bắt gặp, không biết biến chế, và điều này đã mang lại cho họ nhiều khó chịu bất ngờ... Những người tuổi tác thì cản ngăn quá nhiều, cân nhắc quá lâu, không mấy khi chịu làm liều, thối lui quá sớm, và ít khi đẩy công việc đi đến giai đoạn toàn mãn nhất mà chỉ bằng lòng với một thành công tàm tạm. Dĩ nhiên cần dùng cả hai... Bởi vì những đức tính nơi hạng người này có thể sửa chữa những khuyết điểm nơi hạng người kia". Tuy nhiên Bacon nghĩ rằng tuổi thanh và thiếu niên có lẽ được dành quá nhiều tự do, bởi thế đâm ra lêu lổng vô trật tự. "Các bậc cha mẹ nên chọn đúng lúc năng khiếu và con đường họ muốn con cái phải theo, bởi vì vào giai đoạn ấy trẻ dễ uốn nắn nhất; họ không nên quá chú tâm đến thiên tư của con cái đến độ tưởng rằng tốt hơn hết chúng nên theo những gì chúng ham thích. Quả có đúng khi bảo rằng nếu một đứa trẻ có những ham thích hay năng khiếu phi thường vào một việc gì, thì không nên làm trái năng khiếu ấy; nhưng phần nhiều lời khuyên sau đây của Pythagore rất hợp lý: "Optimum lege suave et facile illud faciet ..." "Hãy chọn việc tốt nhất, thói quen sẽ làm cho nó thú vị và dễ dàng". Vì "thói quen là vị thẩm phán chính trong đời người ta"”
— Fransis Bacon
“Bản năng thường bị che dấu, một đôi khi bị thắng lướt, nhưng hiếm khi chết hẳn. Sức mạnh bản năng còn dữ dội hơn khi quay trở lại; lý thuyết và sự giáo dục làm nó bớt cấp bách, nhưng tập tục chỉ biến đổi, hàng phục bản năng. Người ta chớ nên quá tin vào sự đắc thắng của mình đối với bản năng, vì nó sẽ nằm chôn vùi một thời gian lâu, nhưng sẽ sống dậy khi có dịp hay có sự cám dỗ. Bản năng cũng như cô gái của Aesop, biến từ một con mèo thành một người đàn bà, ngồi rất đoan trang ở đầu tấm phản, cho đến khi một con chuột chạy ngang trước mặt. Bởi thế, một người hãy tránh hẳn cơ hội, hoặc đặt mình thường xuyên tiếp xúc với cơ hội để có thể ít bị xúc động vì nó”
— Fransis Bacon
“Thật khó nói xem sự pha lẫn suy tư với một đời sống hoạt động, hay sự rút lui hoàn toàn vào việc suy tư, có làm mất khả năng của tâm trí hơn hay cản trở nó hơn không?". Ông cảm thấy rằng sự học tự nó không thể là cứu cánh hay minh triết, và một tri thức không được áp dụng trong hành động chỉ là một tri thức thiếu máu. "Dùng quá nhiều thì giờ vào việc học là lừ đừ; dùng quá nhiều sự học để trang hoàng là làm bộ; phán đoán hoàn toàn theo quy luật sách vở là tính khí của một học giả. Người tài lên án sự học, người ngu thán phục nó, người minh triết sử dụng chính nó; bởi vì sự học không dạy sử dụng chính nó; nhưng đây là một sự minh triết ở bên ngoài và bên trên sự học đạt được nhờ quan sát”
— Fransis Bacon
“Điều đáng ngại với Đức quốc là tính ươn gàn của tâm trí, một cái giá trả cho sự cương nghị trong tính tình. Đức quốc thiếu truyền thống văn hoá lâu dài, cái truyền thống đã làm cho dân tộc Pháp thành dân tộc tinh tế xảo diệu nhất trong tất cả các dân tộc ở Âu châu. "Tôi chỉ tin vào văn hoá Pháp, và tôi xem mọi cái khác ở Âu châu tự cho mình là văn hoá đều là một lầm lẫn". "Khi đọc Montaigne và Chamfort, ta gần cổ đại hơn với bất cứ nhóm tác giả nào khác ở một quốc gia nào khác". Voltaire là "một vị chúa tể lớn của tâm trí"; và Taine là "người số một trong số những sử gia đang sống". Ngay cả những văn sĩ về sau như Flaubert, Bourget, Anatole France, v.v. - đều vượt xa vô tận những người Âu châu khác về tư tưởng và ngôn ngữ sáng sủa - "thật sáng sủa, rõ ràng tinh vi làm sao, những người Pháp ấy !" Tính cách cao quý của mỹ cảm, của cảm thức và phong độ Âu châu đều là công trình của Pháp. Nhưng là của nước Pháp cố cựu, của nước Pháp vào thế kỷ 16 và 17; cuộc cách mạng, với sự phá huỷ nền quý tộc, đã phá huỷ luôn cả bánh xe và trường nuôi dưỡng văn hoá, và bây giờ linh hồn Pháp ốm yếu xanh xao so với những thời xưa cũ. Dù sao, Pháp vẫn còn có vài đức tính tốt đẹp; "ở Pháp hầu hết mọi vấn đề tâm lý và nghệ thuật đều được cứu xét một cách tinh tế và rốt ráo hơn ở Đức vô vàn... Vào chính lúc Đức quốc trổi dậy như một cường quốc trong thế giới chính trị, thì Pháp đã chiếm được địa vị quan trọng mới trong thế giới văn hoá”
— Nietzsche
“Ngươi còn trẻ, và mong có con và kết hôn. Nhưng ta hỏi người, ngươi có phải là một người dám mong mỏi một đứa con chăng ? Ngươi có phải người quang vinh, người tự-hàng-phục, người điều khiển được những giác quan mình, chủ nhân của những đức hạnh mình ? Hay là trong ước muốn của ngươi, chính con vật đang nói, nhu cầu xác thịt đang nói ? Hay cảnh cô đơn ? Hay nỗi bất hoà với chính ngươi ? Ta mong rằng chính sự quang vinh và tự do của người đang mong mỏi một đứa con. Ngươi sẽ xây dựng những đài kỷ niệm sống cho sự quang vinh và giải phóng của ngươi. Ngươi sẽ xây dựng ở bên ngoài ngươi. Nhưng trước hết ngươi phải tự xây dựng chính ngươi cho được quân bình chính trực, về thể xác lẫn linh hồn. Ngươi sẽ không những tái tạo chính ngươi mà còn phải tái tạo những đứa con vượt trên ngươi ! Hôn phối: ta gọi đó là ý chí của hai người để sáng tạo một người thứ ba còn tốt đẹp hơn những kẻ đã tạo nên nó. Ta gọi hôn phối là sự kính trọng lẫn nhau cũng như kính trọng đối với những người có một ý chí như thế”
— Nietzsche
“Một phần của sự căng thẳng trong hôn nhân nằm ở chỗ hôn nhân làm trọn vẹn người đàn bà mà lại thu hẹp, làm trống rỗng người đàn ông, khi một người đàn ông tán tỉnh một người đàn bà, chàng tình nguyện hiến cả thế giới cho nàng, và khi nàng kết hôn cùng chàng, chàng đã làm thế thật, chàng phải quên cả thế giới khi đứa con ra đời; vị tha tính trong tình yêu trở thành tính vị kỷ của gia đình. Sự thẳng thắn lương thiện và óc canh tân là những xa xỉ phẩm của hoàn cảnh độc thân. "Ở phạm vi liên can đến tư tưởng triết học cao cả, mọi người đàn ông có vợ đều khả nghi... Đối với tôi, dường như là điều phi lý khi một kẻ đã chọn lãnh vực mình là sự đánh giá toàn thể cuộc sự tồn sinh, lại tự rước vào mình gánh nặng gia đình, kiếm gạo bảo đảm an ninh và địa vị xã hội cho vợ con". Nhiều triết gia đã chết khi đứa con của họ ra đời. "Gió luồn qua lỗ khoá bảo tôi: "Lại đây !". Cánh cửa buồng tôi khôn lanh tự mở ra, bảo : "đi đi !". Nhưng tôi cứ nằm vì bị xiềng xích bởi lòng yêu con cái.”
— Nietzsche
“Dân chủ có nghĩa là lang thang trôi giạt; có nghĩa là cho phép mỗi phần tử của một cơ thể làm bất cứ gì nó thích; có nghĩa là sự đứt mạch lạc và hỗ tương, sự lên ngôi của phóng túng và hỗn loạn. Dân chủ có nghĩa là sự thờ phụng cái tầm thường, và sự thù ghét những gì trác tuyệt. Nó có nghĩa là không thể có những vĩ nhân. Làm sao những con người vĩ đại có thể phục tùng sự thiếu phẩm cách và trơ tráo của một cuộc bầu cử ? Họ sẽ có cơ hội nào đâu ? "Cái mà người ta thù ghét như những con chó thù ghét chó sói, chính là một tâm hồn phóng khoáng, kẻ thù của mọi xiềng xích, con người không thờ phụng". Làm sao siêu nhân có thể xuất phát từ một đám đất như thế ? Và làm sao một quốc gia có thể trở thành vĩ đại được, khi những người vĩ đại nhất của quốc gia ấy nằm trong trạng huống thất dụng, chán nản, có lẽ không ai biết đến ? Một xã hội như thế sẽ mất cả tư cách; sự mô phỏng nằm theo chiều ngang thay vì theo chiều dọc; không phải siêu nhân, mà con người của đa số trở thành lý tưởng mẫu mực; mọi người thành ra giống hệt mọi người khác; ngay hai giống Nam - Nữ cũng tiệm cận nhau. Đàn ông trở thành đàn bà và đàn bà thành đàn ông”
— Nietzsche
“Chúng tôi đã nghĩ đến những điều thanh cao, tinh khiết; Khi đi cạnh nhau... dài theo các quãng đường Chúng tôi đã cầm tay nhau Không nói năng gì... giữa những khóm hoa u tối.”
— Le bois amical
“You who suffer because you love, love still more. To die of love, is to live by it”
— Victor Hugo
“Life's great happiness is to be convinced we are loved.”
— Victor Hugo
“A man is not idle because he is absorbed in thought. There is visible labor and there is invisible labor.”
— Victor Hugo
“No army can withstand the strength of an idea whose time has come.”
— Victor Hugo
“Imagination is intelligence with an erection.”
— Victor Hugo
“The greatest happiness of life is the conviction that we are loved -- loved for ourselves, or rather, loved in spite of ourselves”
— Victor Hugo
“To love another person is to see the face of God.”
— Victor Hugo
“What Is Love? I have met in the streets a very poor young man who was in love. His hat was old, his coat worn, the water passed through his shoes and the stars through his soul”
— Victor Hugo
“Music expresses that which cannot be put into words and that which cannot remain silent”
— Victor Hugo
“You should not honor men more than truth”
— Plato
“Education is teaching our children to desire the right things”
— Plato
“The measure of a man is what he does with power.”
— Plato
“There are three classes of men; lovers of wisdom, lovers of honor, and lovers of gain”
— Plato
“Human behavior flows from three main sources: desire, emotion, and knowledge.”
— Plato
“When men speak ill of thee, live so that nobody will believe them”
— Plato
“Ignorance, the root and stem of every evil.”
— Plato
“Never discourage anyone...who continually makes progress, no matter how slow”
— Plato
“Love is a serious mental disease”
— Plato
“You can discover more about a person in an hour of play than in a year of conversation.”
— Plato
“You can discover more about a person in an hour of play than in a year of conversation”
— Unknown
“One of the penalties of refusing to participate in politics is that you end up being governed by your inferiors”
— Plato
“Only the dead have seen the end of war”
— Plato
“We can easily forgive a child who is afraid of the dark; the real tragedy of life is when men are afraid of the light”
— Plato
“The price good men pay for indifference to public affairs is to be ruled by evil men”
— Plato
“Wise men speak because they have something to say; fools because they have to say something”
— Plato
“Happiness is an ideal of the imagination, not of reason.”
— Kant
“Try not to become a man of success, but rather try to become a man of value”
— Einstein
“No man is above the law and no man below it.”
— Theodore Roosevelt
“The practice of art isn't to make a living. It's to make your soul grow”
— Kurt Vonnegut
“If I cannot do great things, I can do small things in a great way”
— Martin Luther King
“There are no eternal facts, as there are no absolute truths.”
— Nietzsche
“When I study philosophical works I feel I am swallowing something which I don't have in my mouth.”
— Einstein
“The secret to humor is surprise.”
— Aristotle
“To buy books would be a good thing if we also could buy the time to read them”
— Schopenhauer
“A dog has the soul of a philosopher.”
— Plato
“Education is the kindling of a flame, not the filling of a vessel”
— Socrates
“Strong minds discuss ideas, average minds discuss events, weak minds discuss people”
— Socrates
“By all means marry; if you get a good wife, you’ll become happy; if you get a bad one, you’ll become a philosopher.”
— Socrates
“We make war that we may live in peace.”
— Aristotle
“The more they think of making a fortune the less they think of virtue, for when riches and virtue are placed together in the scales of balance, the one always rises as the other falls...”
— Plato
“Freedom is not worth having if it does not include the freedom to make mistakes.”
— Gandhi
“Some books should be tasted, some devoured, but only a few should be chewed and digested thoroughly.”
— Francis Bacon
“There is something splendid about innocence; but what is bad about it, in turn, is that it cannot protect itself very well and is easily seduced.”
— Kant
“If it is art, it is not for all, and if it is for all, it is not art.”
— Arnold Schoenberg
“Music gives a soul to the universe, wings to the mind, flight to the imagination and life to everything”
— Plato
“Knowing yourself is the beginning of all wisdom.”
— Aristotle
“If a cluttered desk is a sign of a cluttered mind, of what, then, is an empty desk a sign?”
— Einstein
“Man is the only creature who refuses to be what he is”
— Albert Camus
“A day without laughter is a day wasted”
— Nicolas Chamfort
“The opposite of love is not hate, it's indifference. The opposite of art is not ugliness, it's indifference. The opposite of faith is not heresy, it's indifference. And the opposite of life is not death, it's indifference”
— Elie Wiesel
“He who cannot put his thoughts on ice should not enter into the heat of dispute”
— Nietzsche
“the lie is a condition of life.”
— Nietzsche
“There is not enough religion in the world to destroy the world’s religions”
— Nietzsche
“When one has not had a good father, one must create one”
— Nietzsche
“Every talent must unfold itself in fighting”
— Nietzsche
“Most people are far too much occupied with themselves to be malicious.”
— Nietzsche
“Women are considered deep - why? Because one can never discover any bottom to them. Women are not even shallow”
— Nietzsche
“We talk so abstractly about poetry because all of us are usually bad poets.”
— Nietzsche
“My formula for happiness: a Yes, a No, a straight line, a goal”
— Nietzsche
“All credibility, all good conscience, all evidence of truth come only from the senses.”
— Nietzsche
“So long as men praise you, you can only be sure that you are not yet on your own true path but on someone else's.”
— Nietzsche
“The secret of reaping the greatest fruitfulness and the greatest enjoyment from life is to live dangerously”
— Nietzsche
“One should die proudly when it is no longer possible to live proudly”
— Nietzsche
“Art is essentially the affirmation, the blessing, and the deification of existence.”
— Nietzsche
“Glance into the world just as though time were gone: and everything crooked will become straight to you.”
— Nietzsche
“What is done out of Love is beyond Good and Evil”
— Nietzsche
“All truth is simple ... is that not doubly a lie?”
— Nietzsche
“In music the passions enjoy themselves.”
— Nietzsche
“Blessed are the sleepy ones: for they shall soon fall off”
— Nietzsche
“At times one remains faithful to a cause only because its opponents do not cease to be insipid.”
— Nietzsche
“A politician divides mankind into two classes: tools and enemies”
— Nietzsche
“Be careful when you cast out your demons that you don’t throw away the best of yourself”
— Nietzsche
“Many a man fails as an original thinker simply because his memory is too good”
— Nietzsche
“I have learned to walk: since then I have run. I have learned to fly: since then I do not have to be pushed in order to move”
— Nietzche
“A moral system valid for all is basically immoral.”
— Nietzsche
“Success has always been a great liar”
— Nietzsche
“Woman was God’s second mistake”
— Nietzsche
“There will always be rocks in the road ahead of us. They will be stumbling blocks or stepping stones; it all depends on how you use them”
— Nietzsche
“To live is to suffer, to survive is to find some meaning in the suffering”
— Nietzsche
“No price is too high to pay for the privilege of owning yourself”
— Nietzsche
“In the mountains of truth, you never climb in vain”
— Nietzsche
“Admiration for a quality or an art can be so strong that it deters us from striving to possess it”
— Nietzsche
“You look up when you wish to be exalted. And I look down because I am exalted”
— Nietzsche
“The pure soul is a pure lie”
— Nietzsche
“Cynicism is the only form in which base souls approach honesty”
— Nietzsche
“Of all that is written I love only what a man has written in his own blood.”
— Nietzsche
“A joke is an epigram on the death of a feeling.”
— Nietzsche
“Pardon me, my friends, I have ventured to paint my happiness on the wall”
— Nietzsche
“What is the truth, but a lie agreed upon”
— Nietzsche
“You say, it's dark. And in truth, I did place a cloud before your sun. But do you not see how the edges of the cloud are already glowing and turning light”
— Nietzsche
“The desire to annoy no one, to harm no one, can equally well be the sign of a just as of an anxious disposition”
— Nietzsche
“Two great European narcotics, alcohol and Christianity”
— Nietzsche
“The author must keep his mouth shut when his work starts to speak”
— Nietzsche
“There is an innocence in admiration: it occurs in one who has not yet realized that they might one day be admired”
— Nietzsche
“One must pay dearly for immortality; one has to die several times while still alive”
— Nietzsche
“What is the seal of liberation? Not to be ashamed in front of oneself”
— Nietzsche
“The worst readers are those who behave like plundering troops: they take away a few things they can use, dirty and confound the remainder, and reveal the whole.”
— Nietzsche
“Only sick music makes money today”
— Nietzsche
“Nothing on earth consumes a man more quickly than the passion of resentment”
— Nietzsche
“The irrationality of a thing is no argument against its existence, rather a condition of it”
— Nietzsche
“Hope in reality is the worst of all evils because it prolongs the torments of man”
— Nietzsche
“If you know the why, you can live any how.”
— Nietzsche
“There are no eternal facts, as there are no absolute truths”
— Nietzsche
“One must give value to their existence by behaving as if ones very existence were a work of art”
— Nietzsche
“Everything the State says is a lie, and everything it has it has stolen”
— Nietzsche
“Whenever I climb I am followed by a dog called 'Ego'”
— Nietzsche
“Talking much about oneself can also be a means to conceal oneself”
— Nietzsche
“you must be ready to burn yourself in your own flame; how could you rise anew if you have not first become ashes?”
— Nietzsche
“To predict the behavior of ordinary people in advance, you only have to assume that they will always try to escape a disagreeable situation with the smallest possible expenditure of intelligence.”
— Nietzsche
“Silence is worse; all truths that are kept silent become poisonous”
— Nietzsche
“A thought, even a possibility, can shatter and transform us”
— Nietzsche
“Invisible threads are the strongest ties”
— Nietzsche
“Only idiots fail to contradict themselves three times a day”
— Nietzsche
““All truly great thoughts are conceived while walking.””
— Nietzsche
“There are two different types of people in the world, those who want to know, and those who want to believe.”
— Nietzsche
“We have art in order not to die of the truth”
— Nietzsche
“The thought of suicide is a great consolation: by means of it one gets through many a dark night”
— Nietzsche
“A good writer possesses not only his own spirit but also the spirit of his friends”
— Nietzsche
“The true man wants two things: danger and play. For that reason he wants woman, as the most dangerous plaything.”
— Nietzsche
“There are no beautiful surfaces without a terrible depth.”
— Nietzsche
“Thoughts are the shadows of our feelings -- always darker, emptier and simpler.”
— Nietzsche
“Every deep thinker is more afraid of being understood than of being misunderstood”
— Nietzsche
“Is man merely a mistake of God's? Or God merely a mistake of man?”
— Nietzsche
“Man is the cruelest animal”
— Nietzsche
“Faith: not wanting to know what the truth is”
— Nietzsche
“The advantage of a bad memory is that one enjoys several times the same good things for the first time”
— Nietzsche
“In individuals, insanity is rare; but in groups, parties, nations and epochs, it is the rule.”
— Nietzsche
“When we are tired, we are attacked by ideas we conquered long ago”
— Nietzsche
“The man of knowledge must be able not only to love his enemies but also to hate his friends.”
— Nietzsche
“There are no facts, only interpretations”
— Nietzsche
“Sometimes people don't want to hear the truth because they don't want their illusions destroyed”
— Nietzsche
“Whoever fights monsters should see to it that in the process he does not become a monster. And if you gaze long enough into an abyss, the abyss will gaze back into you”
— Nietzsche
“You must have chaos within you to give birth to a dancing star. Một ngôi sao thực sự.”
— Nietzsche
“You have your way. I have my way. As for the right way, the correct way, and the only way, it does not exist”
— Nietzsche
“There is always some madness in love. But there is also always some reason in madness”
— Nietzsche
“It is hard enough to remember my opinions, without also remembering my reasons for them”
— Nietzsche
“I'm not upset that you lied to me, I'm upset that from now on I can't believe you”
— Nietzsche
“It is not a lack of love, but a lack of friendship that makes unhappy marriages”
— Nietzsche
“That which does not kill us makes us stronger”
— Nietzsche
“Without music, life would be a mistake”
— Nietzsche
“Logic will get you from A to Z; imagination will get you everywhere”
— Einstein
“If you can't explain it to a six year old, you don't understand it yourself”
— Einstein
“I am enough of an artist to draw freely upon my imagination. Imagination is more important than knowledge. Knowledge is limited. Imagination encircles the world”
— Einstein
“There are only two ways to live your life. One is as though nothing is a miracle. The other is as though everything is a miracle”
— Einstein
“Two things are infinite: the universe and human stupidity; and I'm not sure about the universe.”
— Einstein