Vietnamese Folk Verses
Vietnamese Folk Verses
A collection of Vietnamese ca dao & proverbs — with the meaning of each verse.
11945 verses · page 12/498
Buổi mai em xách cái thõng Em xuống dưới ao em bắt con cua Em bỏ vô trong cái thõng Hắn kêu cái rỏng, hắn kêu cái rảnh. Hắn kêu một tiếng chàng ôi! Chàng đã yên phận tốt đôi Em nay lẻ bạn, mồ côi một mình.
Bữa cơm múc nước rửa râu Hầu cơm, hầu rượu, hầu trầu, hầu tăm Đêm đêm dắt cụ đi nằm Than thân phận gái, ôm lưng lão già Ông ơi, ông buông tôi ra Kẻo người trông thấy, người ta chê cười
Mẹ em khéo đẻ em ra Đẻ em mười bốn, đẻ ta hôm rằm. Đi đâu mà vội mà nhầm Sao em chẳng đợi trăng rằm cho trong.
Mẹ em đi chợ đường trong Mua em cây mía vừa cong vừa dài Mẹ em đi chợ đường ngoài Mua em cây mía vừa dài vừa cong.
Sông dài cá lội biệt tăm Phải duyên chồng vợ ngàn năm cũng chờ. Sông sâu cá lội vào bờ Phải duyên thì lấy, đợi chờ nhau chi.
Mẹ em tham lợn béo mùi Để anh chểnh mảng như nồi cơm rau Vắt tay mà nghĩ trước sau Thịt lợn chóng chán, canh rau mát lòng.
Ai đừng tệ bạc ai ơi Không thương sao lại thả lời bướm ong
Có duyên mới lấy chồng già Ăn xôi bỏ cháy, ăn gà bỏ xương
Anh kia gánh lúa một mình Cho em gánh với hai mình cho vui Anh còn gánh nữa hay thôi Cho em gánh với làm đôi bạn tình
Gà tơ xào với mướp già Vợ hai mươi mốt chồng đà sáu mươi Ra đường, chị giễu em cười Rằng hai ông cháu kết đôi vợ chồng Đêm nằm tưởng cái gối bông Giật mình gối phải râu chồng nằm bên Sụt sùi tủi phận hờn duyên Oán cha trách mẹ tham tiền bán con
Thuyền neo một sợi chỉ mành Đôi ta không xứng sao đành ép duyên
Ai buồn, ai khóc thiết tha, Tui vui tui cũng chan hòa giọt châu
Vô duyên lấy phải chồng già Ra đường bạn hỏi rằng cha hay chồng? Nói ra đau đớn trong lòng Chính thực là chồng có phải cha đâu. Ngày ngày vác cối giã trầu Tay thời rót nước, tay hầu cái tăm. Đêm đêm đưa lão đi nằm Thiếp đặt lão xuống, lão nằm trơ trơ. Hỡi ông lão ơi! Ông trở dậy cho thiếp tôi nhờ Để thiếp tôi kiếm chút con thơ bế bồng. Nữa mai người có thiếp không Xấu hổ với chúng bạn, cực lòng mẹ cha.
Bao giờ đá nổi rong chìm, Muối chua chanh mặn mới tìm đặng em
Ai làm cho nước chảy xuôi Cho thuyền xuôi ngược cho người nhớ nhau
Ai đem em đến Sài thành, Phồn hoa ai khéo dỗ dành hở em
Làm người phải đắn phải đo Phải cân nặng nhẹ, phải dò nông sâu.
Ai về đường ấy hôm mai Gởi dăm điều nhớ, gởi vài điều thương Gởi cho từ chiếu đến giường Gởi cho đến chốn buồng hương em nằm
Khoe giàu với chú bán khoai Chú cho một củ, ngồi nhai tối ngày
Lấy chồng chẳng biết mặt chồng Đêm nằm tơ tưởng nghĩ ông láng giềng
Ở đời nên phải chiều đời Chồng thời như cú, vợ thời như tiên Bởi chưng bố mẹ tham tiền Cho nên cú ở với tiên cùng đời Bao giờ mãn kiếp con cú kia ơi Thì tiên với cú mới rời được nhau
Chim quyên ăn trái ổi tàu Xứng đôi mẹ gả, ham giàu mà chi. Ham giàu đã thấy giàu chưa, Bữa ăn nước mắt như mưa tháng mười.
Đôi ta làm bạn thong dong Như đôi đũa ngọc nằm trong mâm vàng Bởi chưng thầy mẹ nói ngang Để cho đũa ngọc mâm vàng cách xa
Cha mẹ biểu ưng em đừng mới phải Em nỡ lòng nào bạc ngãi với anh