Vietnamese Folk Verses
Vietnamese Folk Verses
A collection of Vietnamese ca dao & proverbs — with the meaning of each verse.
11945 verses · page 16/498
Người ta hữu tử hữu sanh Sống sao xứng phận, thác dành tiếng thơm Làm sao như quế trên non Trăm năm khô mục, vẫn còn thơm tho
Tai nghe súng nổ cái đùng Tàu Tây đã đến Vũng Thùng anh ơi!
Chồng em là lái buôn tiêu Ði lên đi xuống Trà Nhiêu, Kim Bồng
Kể từ đồn Nhứt kể vô, Liên Chiểu, Thủy Tú, Nam Ô, xuống Hàn Hà Thân, Quán Cái, Mân Quang Miếu Bông, Cẩm Lệ là đàng vô ra Ngó lên chợ Tổng bao xa Bước qua Phú Thượng, Ðại La, Cồn Dầu Cẩm Sa, chợ Vải, Câu Lâu Ngó lên đường cái, thấy cầu Giáp Năm Bây chừ, thiếp viếng, chàng thăm Ở cho trọn nghĩa, cắn tăm nằm chờ.
– Tiếng chàng học hết Ngũ Kinh Đến đây em hỏi Lưu Bình con ai? – Thiếp hỏi chàng, chàng phải nói ra Lưu Bình là con ông Lưu… hũ ở Thanh Hà mới gánh lên.
– Gặp anh hùng xin hỏi anh hùng Cầu chi đi mười hai tháng phân cho cùng thiếp nghe? – Kim Liên, Thủy Tú, Vĩnh Điện cho chí Câu Lâu Quảng Nam ta có mấy cái cầu dài thay! Chỉ đi chưa tới nửa ngày Lẽ mô có lẽ đi rày một năm? Bạn hỏi ta, nghĩ lại cũng nhằm Cầu chi đi mười hai tháng? Có cầu Giáp Năm đó bạn tề!
Sông Sài Gòn chạy dài Chợ Củ Nước mênh mông nước lũ phù sa
Chớ tham đồng bạc con cò Bỏ cha bỏ mẹ đi phò Lang Sa
– Bớ chiếc ghe sau chèo mau anh đợi Kẻo khúc sông này bờ bụi tối tăm. – Bờ bụi tối tăm, anh quơ nhằm cái tộ bể Cưới vợ có chửa về thổi lửa queo râu.
Một nhà sanh được ba vua, Vua sống vua chết vua thua chạy dài.
Cách một khúc sông kêu rằng cách thủy Sài Gòn xa, chợ Mỹ không xa Gởi thơ thăm hết mọi nhà Trước thăm phụ mẫu sau là thăm em
Ghe ai đỏ mũi xanh lườn Phải ghe Gia Định xuống vườn thăm em?
Đồng Nai, Châu Đốc, Định Tường Lòng anh sở mộ con gái vườn mà thôi!
Đất Sài Gòn nam thanh, nữ tú Cột cờ Thủ Ngữ cao rất là cao Vì thương anh, em vàng võ má đào Em đã tìm khắp chốn, nhưng nào thấy anh?
Đi đâu cũng nhớ quê mình Nhớ cầu Bến Lức, nhớ chình gạo thơm
Bao giờ hết cỏ Tháp Mười, Thì dân ta mới hết người đánh Tây.
Ai về Giồng Dứa qua truông Gió đưa bông sậy, dạ buồn nhớ ai
Đất Quảng Nam chưa mưa đà thấm Rượu Hồng Đào chưa nhấm đà say Em thương anh cha mẹ không hay Như ngọn đèn giữa gió biết xoay phương nào
Sông Cửu Long chín cửa, hai dòng, Người thương anh vô số, nhưng chỉ một lòng với em
Cần Thơ là tỉnh Cao Lãnh là quê Anh đi lục tỉnh bốn bề, Mải lo buôn bán không về thăm em
Biển cạn, sông cạn, lòng qua không cạn Núi lở non mòn, ngỡi bạn không quên Ðường còn đi xuống đi lên, Tình qua nghĩa bậu quyết nên vợ chồng.
Làm trai mà chẳng biết suy Đến khi nghĩ lại, còn gì là thân
Gươm linh sút cán còn trành Bình hương dẫu bể, miếng sành còn thơm
Hoài sơn mà gắn răng bừa Hoài gương tư mã cho bò nó soi.