Vietnamese Folk Verses
Vietnamese Folk Verses
A collection of Vietnamese ca dao & proverbs — with the meaning of each verse.
11945 verses · page 60/498
Sông Dinh ai bới, ai đào Để cho ngọn nước chảy vào vòng cung?
Đẹp như cái tép kho tương Kho đi kho lại nó trương phềnh phềnh
Rù Rì đường uốn chữ chi Anh lên đèo cho khéo, kẻo có đi mà không về
Cơm ăn chẳng hết thì treo Việc làm chẳng hết thì kêu láng giềng
Sông Bàn Thạch quanh co uốn khúc Núi Đá Bia cao vút từng mây Non kia nước nọ còn đây Mà người non nước ngày nay phương nào?
Có bệnh thì vái tứ phương Không bệnh chẳng mất nén hương, giấy vàng
Hôm qua em đi hái chè Gặp thằng phải gió nó đè em ra Em lạy mà nó chẳng tha Nó đem đút cái mả cha nó vào Bấy giờ em biết làm sao Nếu em càng giẫy, nó vào thêm sâu Cái gì như thể củ nâu Cái gì như cái cần câu vật vờ.
Ba mươi tết, tết lại ba mươi Vợ thằng Ngô đốt vàng cho chú khách Một tay cầm cái dù rách Một tay xách cái chăn bông Em đứng bờ sông Em trông sang bên nước người – Hỡi chú chiệc ơi là chú chiệc ơi! Một tay em cầm quan tiền Một tay em xách thằng bù nhìn em ném xuống sông Quan tiền nặng thì quan tiền chìm Bù nhìn nhẹ thì bù nhìn nổi Ối ai ơi! Của nặng hơn người!
Biết tay ăn mặn thì chừa Đừng trêu mẹ mướp mà xơ có ngày
Quận Tuy Hoà có hòn Tháp Nhạn Chốn Sông Cầu dừa mát bóng râm Phú Yên lắm cảnh danh lam Sơn Hoà có suối, Đồng Xuân có rừng Tuy An nước lặng mây dừng Đất vườn màu mỡ nên xuân xứ này Thương chàng tỏ thiệt nơi đây Phú Yên trù phú tháng ngày thong dong
Bảnh bao thôi cũng nhờ người Áo thâm đi mượn áo dài đi thuê.
Uổng công anh se nhợ uốn cần, Uốn xong con cá nó lần ra khơi.
Yêu nhau nên phải ra đi Đi sao tìm thấy cố tri mới đành Tìm anh tất cả thị thành Tưởng rằng anh ở Hàng Mành không xa Chữ tình ta lại gặp ta Hàng Mành chẳng thấy tìm ra Hàng Hòm Phố thời bán những mâm son Duyên kia sao chẳng vuông tròn cùng nhau.
Lẳng lơ mới có con bồng Nhu mì như chị nằm không cả đời.
Mướp đắng đã có mạt cưa Bố mày khéo lừa lấy được mẹ bay
Nhớ xưa đương thuở triều Hùng Vũ Ninh nổi đám bụi hồng nẻo xa Trời thương Bách Việt sơn hà Trong nơi thảo mãng nổi ra kỳ tài Lên ba đang tuổi anh hài Roi ngà ngựa sắt ra oai trận tiền Một phen khói lửa dẹp yên Sóc Sơn nhẹ gót thần tiên lên trời
Bao giờ cho đến tháng hai Con gái làm cỏ con trai be bờ Gái thì kể phú ngâm thơ Trai thì be bờ kể chuyện bài bây
Tốt đẹp là chị hàng hoa Tuy rằng thơm ngát cửa nhà sạch không Ngà ngày đi hái hoa hồng Chiều chiều về ngõ Cầu Đông ăn quà Bao giờ chợ lớn hết hoa Đồng Xuân hết chuối thì hoa hết tiền.
Ví dầu lịch vắn, lươn dài Quạ đen, cò trắng, thằng chài xanh lông Thằng chài lặn hụp dưới sông Gánh gạo đưa chồng nước mắt như mưa
Lẳng lơ con bế con bồng Chính chuyên ai dễ đem chồng đến cho.
Một thương em nhỏ móng tay Hai thương em bậu khéo may yếm đào Ba thương cám cảnh phù lao Bốn thương em bậu miệng chào có duyên Năm thương má lúm đồng tiền Sáu thương em bậu như tiên chăng là Bảy thương em có nguyệt hoa Tám thương em có bậu làm qua phải lòng Chín thương nước mắt ròng ròng Mười thương em bậu phải lòng qua chăng Mười một thương em hãy còn son Mười hai thương vú dậy đã tròn như vung Mười ba thương em đã có chồng Bước qua mười bốn trong lòng thọ trai Mười lăm sinh đặng con trai Sang năm mười sáu đặng hai đời chồng Mười bảy em còn ở không Đến năm mười tám lấy chồng căn duyên Mười chín lấy thợ đóng thuyền Hai mươi lấy lính quan quyền thờ vua Hai mốt lấy chàng câu cua Hăm hai lên chùa mê mệt thầy tu Hai ba lấy thợ đóng dù Bước qua hăm bốn lấy phu đi đàng Lỡ duyên em bậu ngỡ ngàng Trở về em lấy dân làng cho xong.
Ngày mùa tưới đậu trồng khoai Ngày ba tháng tám mới ngồi mà ăn.
Ước gì duyên thắm chỉ hồng, Để cho thục nữ sánh cùng trượng phu.
Ước gì anh hóa đặng con dơi Bay lên đáp xuống chỗ nơi em nằm.