Vietnamese Folk Verses
Vietnamese Folk Verses
A collection of Vietnamese ca dao & proverbs — with the meaning of each verse.
11945 verses · page 3/498
Thế gian chẳng ít thì nhiều Không dưng ai dễ đặt điều cho ai
Bây giờ sông lặng nước yên Sào kia nhớ bến chống thuyền lại chơi Sào thì nhớ lắm ai ơi Cách đồn quan phủ không xuôi được đò Sông kia ai cấm ai dò Muốn xuôi thì nộp thuế đò mà xuôi Chẳng buôn chẳng bán thì thôi Nộp quan hết vốn còn xuôi nỗi gì!
Ví dầu tình bậu muốn thôi Bậu gieo tiếng dữ cho rồi bậu ra Bậu ra cho khỏi tay ta Cái xương bậu nát, cái da bậu mềm
Tằm vương tơ, nhện cũng vương tơ Mấy đời tơ nhện được như tơ tằm!
Ðồng tiền Vạn Lịch thích bốn chữ vàng Công anh dan díu với nàng đã lâu. Bây giờ nàng lấy chồng đâu, Ðể anh giúp đỡ trăm cau ngàn vàng. Trăm cau để thết họ hàng, Ngàn vàng anh đốt giải oan lời thề.
Ai ơi chớ vội cười nhau Cây nào mà chẳng có sâu chạm cành
Bóng trăng ngã lộn bóng tre Chàng ơi, thức ngủ dậy nghe thiếp thề Vườn đào thả lộn vườn lê Con ong vò hút nhụy, con bướm xê ra ngoài Chàng ơi, nghĩ lại mà coi Tâm tình thiếp ở như gương soi không bằng.
Gà què ăn quẩn cối xay Hát đi hát lại tối ngày một câu
Thế gian còn dại chưa khôn Sống mặc áo rách, chết chôn áo lành
Cái cò chết tối hôm qua, Có hai bát gạo với ba đồng tiền, Một đồng thuê trống, thuê kèn, Một đồng mua mỡ đốt đèn thờ vong Một đồng mua mớ rau rong, Đem về thái nhỏ, cúng vong con cò.
Cái bống là cái bống bang Con đi tìm sàng cho mẹ đổ khoai Con ăn một, mẹ ăn hai Con đi bốc muối thì khoai chẳng còn Con ngồi con khóc nỉ non Mẹ đi lấy vọt con bon đầu hè Có đánh thì đánh vọt tre Chớ đánh vọt nứa mà què chân con
Trứng rồng mới nở ra rồng Liu điu lại nở ra dòng liu điu
Chiều chiều mang giỏ hái dâu Hái dâu không hái, hái câu ân tình Dù cho cha đón ngõ đình Mẹ ngăn ngõ chợ Đã trót thương mình, em lại ra đi
Ví dầu nhà dột cột xiêu, Muốn đi lấy vợ sợ nhiều miệng ăn
Ví dầu cậu giận mợ hờn, Cháu theo cùng cậu kéo đờn cậu nghe
Ví dầu cầu ván đóng đinh Cầu tre lắt lẻo gập ghềnh khó đi Khó đi mẹ dắt con đi Con đi trường học mẹ đi trường đời
Con cò bay lả bay la Bay từ cửa tổ bay ra cánh đồng Suốt mình trắng nõn như bông Gió xuân thỉnh thoảng bợp lông trên đầu Hỏi cò vội vã đi đâu Xung quanh mặt nước một màu bao la Cò tôi bay lả bay la Bay từ cửa tổ bay ra cánh đồng Cha sinh mẹ đẻ tay không Cho nên bay khắp tây đông kiếm mồi …
Mèo lành ai nỡ cắt tai, Gái hư chồng bỏ khoe tài làm chi
Ví dầu cá lóc nấu canh Bỏ tiêu cho ngọt, bỏ hành cho thơm
Em tôi buồn ngủ buồn nghê Con tằm đã chín, con dê đã mùi Con tằm đã chín để lại mà nuôi Con dê đã mùi làm thịt em ăn
Ai bảo thương mà anh không nói Để bây giờ trách lỗi cho nhau, Hai nhà có cách xa đâu An Vinh, An Thái còn câu hẹn hò Dòng sông chung một con đò Sao anh tiếc của, chẳng đưa đồ hỏi xin?
Chiều chiều lại nhớ chiều chiều Nhớ người công tử khăn điều vắt vai Khăn điều ra nắng thì phai Ra mưa thì nhạt, biết lấy ai bạn cùng?
Trên trời có ông sao Thần Bốn mùa chỉ lối cho dân ăn làm. Sang xuân Thần cúi lom khom Là mùa trồng đậu, dân làng biết chăng? Bước sang tháng chín rõ trăng Lưng thần hơi đứng là đang gặt mùa
Cái cò là cái cò kì Ăn cơm nhà dì uống nước nhà cô. Đêm nằm thì ngáy o o Chưa đi đến chợ đã lo ăn quà Hàng bánh hàng bún bày ra Củ từ khoai nước cùng là cháo kê Ăn rồi cắp đít ra về Thấy hàng chả chó lại lê trôn vào Chả này bà bán làm sao? Ba đồng một gắp lẽ nào không mua Nói dối rằng mua cho chồng Đến giữa quãng đồng ngả nón ra ăn Ăn rồi xúc miệng xỉa răng Về nhà đau quặn đau quăn dạ này Đem tiền đi bói ông thầy Bói ra quẻ này những chả cùng nem Cô nàng nói dối đã quen Nào tôi ăn chả, ăn nem bao giờ?