Vietnamese Folk Verses
Vietnamese Folk Verses
A collection of Vietnamese ca dao & proverbs — with the meaning of each verse.
11945 verses · page 56/498
Hai tay bưng dĩa bánh bò Giấu cha giấu mẹ cho trò đi thi
Rượu ngon Trường Thuế mê li Gặp nem Chợ Huyện bỏ đi sao đành
Trời hè lắm trận mưa rào Gặt sớm phơi sớm liệu sao cho vừa Khuyên em chớ ngại nắng mưa Của chồng công vợ bao giờ quên nhau.
Bao giờ Trường Úc hết vôi Thì anh hết đứng hết ngồi cùng em
Mãn vui Hương Thủy, Ngự Bình Ai vô Bình Định với mình thì vô Chẳng lịch bằng đất kinh đô Nhưng Bình Định không đồng khô cỏ cháy Năm dòng sông chảy Sáu dãy non cao Biển Đông sóng vỗ dạt dào Tháp xưa làm bút ghi tiếng anh hào vào mây xanh
Lúa chiêm thì cấy cho sâu Lúa mùa thì gẩy cành dâu mới vừa
Trầu ai bưng tới thì ăn Rượu kia rót uống duyên căn tại trời.
Nửa đêm trăng tắt sao tàn Láng giềng ngủ hết, em đàn anh nghe
Em ôm bó mạ xuống đồng Miệng hò tay cấy mà lòng nhớ ai
Mài dừa đạp cám cho nhanh Ép dầu mà chải tóc anh tóc nàng Mài dừa dưới ánh trăng vàng Ép dầu mà chải tóc nàng tóc anh
Sông sâu sào ngắn khôn dò Người khôn ít nói, khôn đo tấc lòng
Hèn mà làm bạn với sang Chỗ ngồi chỗ đứng có ngang bao giờ
Canh bầu nấu với cá trê Ăn vô cho mát mà mê vợ già
Ai ơi gương vỡ khó hàn Chỉ đứt khó nối người ngoan khó tìm
Hôm qua dệt cửi thoi vàng Sực nhớ đến chàng, cửi lại dừng thoi Cửi rầu, cửi tủi chàng ơi Ngọn đèn sáng tỏ bóng người đằng xa
Gái trai cất giọng đêm hè Tình ta trăng gió nghiêng về nước non Sông sâu nước chảy đá mòn Lòng ta sau trước sắt son không rời
Em về dệt cửi trên khung Để anh đọc sách cùng chung một đèn Vải em em bán lấy tiền Em mua lụa liền may áo cho anh Trong thì lót tím lót xanh Ngoài thêu đôi bướm lượn cành phù dung
– Không ngon cũng bánh lá dong Dù có em có dại cũng dòng con quan
Sáng trăng giã gạo ngoài trời Cám bay phảng phất nhớ người đàng xa Nhớ người da nuột má nà Có vợ chưa, nói thiệt kẻo ở xa em lầm
Da hơ phải lửa thì co Bánh dầy phải lửa thì to phồng phồng
Hơn nhau tấm áo manh quần Thả ra bóc trần ai cũng như ai
Mẹ đánh chẳng ngán Cứ giữ cái thói bánh tráng cùi dừa
Yêu nhau vạn sự chẳng nề Một trăm chỗ lệch cũng kê cho bằng
Lúc nghèo thì chẳng ai màng Làm nên quan cả chán vàn người yêu