Vietnamese Folk Verses
Vietnamese Folk Verses
A collection of Vietnamese ca dao & proverbs — with the meaning of each verse.
11945 verses · page 18/498
Tháp Mười sinh nghiệp phèn chua Hổ mây, cá sấu thi đua vẫy vùng
Hết gạo thì có Đồng Nai Hết củi thì có Tân Sài chở vô
Ai lên Biện Thượng, Lam Sơn Nhớ Lê Thái Tổ chặn đường quân Minh
Công đâu công uổng công thừa Công đâu gánh nước tưới dừa Tam Quan Công đâu công uổng công hoang Công đâu gánh nước Tam Quan tưới dừa
Gạo Cần Đước, nước Đồng Nai Ai về xin nhớ cho ai theo cùng.
Tháp Mười nước mặn đồng chua Nửa mùa nắng cháy nửa mùa nước dâng
Rủ nhau đi học i tờ, Xem tin, đọc báo, xem thơ dễ dàng.
U Minh, Rạch Giá thị quá sơn trường Dưới sông sấu lội trên rừng cọp đua
Dời chân bước xuống dưới ghe, Nước xuôi vỗ sóng, lòng tê tái buồn.
Chồng em vì nước hi sinh, Cánh tay mất nửa, mối tình còn nguyên.
Ai về làng Vạn mà coi Coi ông quan Thượng cho voi làm đường
Biên Hoà bưởi chẳng đắng the Ăn vào ngọt lịm như chè đậu xanh.
Ngày xem núi, núi cao xanh ngắt Đêm xem trăng, trăng tắt sao mờ Một mình em chừ lòng dạ ngẩn ngơ Đêm năm canh giường không gối lạnh, biết có chờ đặng không?
Ở sao cho xứng làm người Bụng dạ bất chính thiện hạ cười thúi râu
Ðêm qua em nằm nhà ngoài Em têm mười một mười hai miếng trầu Chờ chàng chẳng thấy chàng đâu Ðể cau long hạt, để trầu long vôi Trầu long vôi ắt đà trầu nhạt Cau long hạt ắt đã cau già Mình không lấy ta ắt đà mình thiệt Ta không lấy mình, ta biết lấy ai? Răng đen cũng có khi phai Má hồng khi nhạt, tóc dài khi thưa, Tình đây tính đấy cũng vừa Chàng còn kén chọn lọc lừa ai hơn?
Ai đi trẩy hội chùa Hương Làm ơn gặp khách thập phương hỏi dùm Mớ rau sắng, quả mơ non Mơ chua sắng ngọt biết còn thương chăng?
Đốc Hà áo gấm áo hoa Mẹ tôi váy đụp đã ba bốn tầng.
Trời xanh kinh đỏ đất xanh Đỉa bu, muỗi cắn làm anh nhớ nàng
Ngồi buồn gửi bức thư sang, Có con rồng bạch chắn ngang giữa trời, Vậy nên thư chẳng tới nơi, Trong thư ai biết những lời làm sao?
Anh mà đi với thằng Tây, Em đành phải dứt hết dây nghĩa tình.
Thượng thư Lê Hy, thiên hạ sầu bi Tể tướng Vạn Hà, thiên hạ âu ca.
Mênh mông trời nước một màu Nhóc nhen kêu rộ bắt xàu ruột gan Trời xanh kinh đỏ đất xanh Đỉa bu, muỗi cắn làm anh nhớ nàng Bao giờ cho lúa chín vàng, Cắt rồi anh trở về làng thăm em.
Năng mưa thì giếng năng đầy Anh năng đi lại, mẹ thầy năng thương.
Ai đi gánh vác non sông Để ai chất chứa sầu đông vơi đầy