Ca dao · Tục ngữ
Ca dao · Tục ngữ
Kho tàng ca dao, tục ngữ Việt Nam — kèm giải nghĩa từng câu.
11945 câu · trang 37/498
Chồng người thổi sáo thổi tiêu Chồng em ngồi bếp húp riêu bỏng mồm
Bước cẳng xuống tàu, tàu khua rổn rổn Tàu qua Nhựt Bổn lấy nước Châu Thành Anh với em phải nói cho rành Để anh lên xuống nhọc nhằn thân anh
Bực mình lên tận thiên cung Bắt ông Nguyệt lão hỏi thăm vài lời Nỡ lòng trêu ghẹo chi tôi Lênh đênh bèo nổi mây trôi một thì Biết người biết mặt nhau chi Để đêm em tưởng ngày thì em mơ Bắc Ninh cho đến Phủ Từ Qua cầu sông Nhị ngẩn ngơ tìm người Tìm người chẳng biết mấy nơi Tìm ba mươi sáu phố thấy người ở đây. …
Trai nam nhi lược ngà búi tóc Dây lưng thì nhuộm sắc hoa hiên Vui chơi xe lọ, ống tiêm Cái khay trắc khảm, ngọn đèn mờ xanh Có phen vui thú lều tranh Gối đầu bằng gạch, che manh chiếu buồm Chiếu bắt khom để mà che gió Thế rồi mang xe lọ giăng ra Nạo kì đến sái mười ba Quan tướng hút đỡ để mà cầm hơi Trông người như cái ma trơi Tóc xù cổ ngẵng, nằm phơi xương sườn Hết thuốc chúng bạn hết thương Vợ con cũng mất với nường phù dung!
Bãi biển Nha Trang mịn màng, trắng trẻo Nước trong leo lẻo, gió mát trăng thanh Đêm đêm thơ thẩn một mình Đố sao cho khỏi vướng tình nước mây?
Ai về xóm Bóng quê nhà Hỏi thăm điệu múa dâng Bà còn chăng? Thế thường tre lụn còn măng Lẽ đâu tham đó bỏ đăng sao đành.
Ai về cầu ngói Giạ Lê Cho em về với thăm quê bên chồng
Khánh Hòa là xứ trầm hương Non cao biển rộng, người thương đi về Yến sào mang đậm tình quê Sông sâu đá tạc lời thề nước non
Cá sặc mà rượt cá rô Ăn nói xô bồ chẳng biết trước sau.
Chồng người vác giáo săn beo Chồng em vác đũa săn mèo khắp mâm
Con cò lặn lội bờ sông Mẹ đi tưới nước cho bông có đài Trông trời, trông nước, trông mây Trông cho lúa chín, hột sây nặng nhành Trông cho rau muống mau xanh Để mẹ nấu một bát canh đậm đà Mát lòng sau bữa rau cà Cho con mau lớn, việc nhà con lo
Cá không ăn câu thật là con cá dại Vác cần câu về nghĩ lại con cá khôn
Cái cò lặn lội bờ sông Cổ dài mỏ cứng cánh cong lưng gù Bãi xa sông rộng sóng to Vì lo cái bụng đi mò cái ăn
Cái bống mặc xống ngang chân Lấy chồng kẻ chợ cho gần, xem voi Trèo lên trái núi mà coi Thấy ông quản tượng cưỡi voi đánh cồng Túi vóc mà thêu chỉ hồng Têm trầu cánh phượng cho chồng đi thi Một mai chồng đỗ, vinh quy Võng anh đi trước, em thì võng sau Tàn quạt, hương án theo hầu Vinh quy bái tổ, giết trâu ăn mừng
Bước lên cầu tàu Anh mặc áo màu sơn nhiễu Bước xuống cầu củi Anh mặc áo bâu thêu Hiền thê ơi ở lại Nhà Neo Anh về chốn cũ kẻo con mèo nhớ thương
Cải lên ba lá ngắt ngồng Mẹ già đơn chiếc, lấy chồng sao nên
Ước sao ăn ở một nhà Ra vào đụng chạm, kẻo mà nhớ thương.
Chồng người đi Bắc về Nam Chồng em ngồi bếp nướng dam cả ngày
Con cò là con cò vàng Muốn đi hát đúm sợ làng cười chê Ai cười lời kẻ thôn quê Mà cò ngần ngại đứng lề đường quan Hay cò vui câu xẩm xoan Thì cò bay đến hân hoan cùng người
Con cò nó đứng bụi lúa xanh Nó chờ con cá như anh chờ nàng Con cò nó đứng bụi lúa vàng Nó chờ con cá như nàng chờ anh
Nước ròng con cá trở về sông Liệu bề anh thương đặng gắng công đợi chờ.
Nước rằm chảy thấu Nam Vang, Mù u chín rụng sao chàng bặt tin?
Trời xanh bông trắng nhụy huỳnh Đội ơn bà ngoại đẻ má, má đẻ mình dễ thương
Tay cầm nhánh dứa, lệ ứa hai hàng, Hồi thuở xuân xanh sao anh không kết bạn Để hoa nở nhụy tàn mới làm bạn với em?