Ca dao · Tục ngữ
Ca dao · Tục ngữ
Kho tàng ca dao, tục ngữ Việt Nam — kèm giải nghĩa từng câu.
11945 câu · trang 36/498
Con mèo con chó có lông Bụi tre có mắt, nồi đồng có quai
Hiu hiu gió thổi đầu non Mấy người uống rượu là con Ngọc Hoàng Ngọc Hoàng ngồi tựa ngai vàng Thấy con uống rượu hai hàng lệ rơi Tưởng rằng con uống con chơi Ai dè con uống con rơi xuống sình!
Làm trai cho đáng làm trai Ăn cơm với vợ, lại nài vét niêu Sống chết thời ông cũng liều Ông quyết không để cái niêu phần mày!
Đường vô xứ Huế quanh quanh Non xanh nước biếc như tranh họa đồ Thương em anh cũng muốn vô Sợ truông Nhà Hồ, sợ phá Tam Giang – Phá Tam Giang ngày rày đã cạn Truông Nhà Hồ nội tán phá tan Đường vô muôn dặm quan san Anh vô anh được bình an em mừng
Em là con gái nạ dòng Cơm cha áo mẹ dốc lòng đi chơi Chơi cho sấm động mưa rơi Chơi cho gương vỡ làm đôi lại liền Chơi cho nguyệt náo trung thiên Chơi cho lá rụng về đền vua Ngô Chơi cho nước Tấn sang Hồ Cho Tần sang Sở, cho Ngô sang Lào Chơi cho bể lọt vào ao Chơi cho trái núi lọt vào trôn kim Chơi cho bong bóng thì chìm Đá hoa thì nổi, gỗ lim lập lờ.
Vai mang túi bạc kè kè Nói quấy nói quá, người nghe ầm ầm Trong lưng chẳng có một đồng Lời nói như rồng cũng chẳng ai nghe.
Còn tiền còn bạc, còn vợ còn chồng Hết tiền hết bạc, tơ hồng hết xe
Làm trai cho đáng nên trai Một trăm đám cỗ chẳng sai đám nào
Ở nhà hết gạo treo niêu Ra đường thắt dải lụa điều bảnh bao
Mình rằng mình quyết lấy ta Ðể ta hẹn cưới hăm ba tháng này Hăm ba nay đã đến ngày Ta hẹn mình rày cho đến tháng giêng Tháng giêng năm mới chưa nên Ta hẹn mình liền cho đến tháng hai Tháng hai có đỗ có khoai Ta lại vật nài cho đến tháng tư Tháng tư ngày chẵn tháng dư Ta lại chần chừ cho đến tháng năm Tháng năm là tháng trâu đầm Ta hẹn mình rằng tháng sáu mình lên Tháng sáu lo chửa kịp tiền Bước sang tháng bảy lại liền mưa ngâu Tháng bảy là tháng mưa ngâu Bước sang tháng tám lại đầu trăng thu Tháng tám là tháng trăng thu Bước sang tháng chín mù mù mưa rươi Tháng chín là tháng mưa rươi Bước sang tháng mười đã đãi mưa đông Quanh đi quẩn lại em đã có chồng Như chim trong lồng, như cá cắn câu
Cầm vàng mà lội qua sông Vàng rơi không tiếc tiếc công đợi chờ Chờ em chờ mận chờ mơ Chờ hết mùa mận chờ qua mùa đào Chờ em cho tuổi anh cao Cho duyên anh nhạt, má đào em phai Chờ em anh chẳng lấy ai Khăng khăng chí quyết một hai đợi chờ!
Cơm ăn nửa bữa khó mời Phụ mẫu ngồi đó, trao lời khó trao
Có vàng vàng chẳng hay phô Có con con nói trầm trồ mẹ nghe
Khen ai khéo bắc cầu kè Cái Thia đi xuống, Cái Bè đi lên
Làm trai chí ở cho bền Chớ lo muộn vợ, chớ phiền muộn con Dù cho biển cạn non mòn Công danh phải đạt cho tròn mới thôi
Từ ngày em về nhà này Tưởng ngày một khá, hóa ngày một hư Đi chợ ăn những quà trừ Đi tắm mất váy khư khư chạy về Nấu cơm trên sống dưới khê Đủ cả tứ bề như thể cháo hoa Bữa ăn nồi bảy nồi ba Quanh năm ngày tháng chẳng ra đồng nào Rửa bát ngủ gật cầu ao Ngủ trưa chồng gọi kêu sao nhức đầu Ăn nói cảu nhảu càu nhàu Sai em rinh nước đổ vào tàu khoai Việc ăn em chẳng kém ai Hễ mó đến gánh thì vai sứt hờ Việc làm chểnh mảng thờ ơ Lại thêm một chút làm thơ với chồng.
Chê đây, lấy đấy sao đành Em chê cam sành, lấy phải quýt hôi Quýt hôi bán một đồng mười Cam ba đồng một, quýt ngồi trơ trơ
Cô gái Sơn Tây, yếm thủng tày giần Răng đen hạt nhót, chân đi cù nèo Tóc rễ tre cô chải lược bồ cào Xù xì da cóc, hắc lào tứ tung Trên đầu chấy rận như sung Rốn lồi quả mít, má hồng trôn niêu Cô tưởng mình cô ái ố mỹ miều Chồng con chả lấy, để liều thân ru Hai nách cô thơm như ổ chuột chù Mắt như gián nhấm, lại gù lưng tôm Trứng rận bằng quả nhãn lồng Miệng cười tủm tỉm như sông Ngân Hà …
Cánh hồng bay bổng trời thu Thương con chim gáy cúc cu trong lồng Duyên may tay bế tay bồng Thương ai vò võ trong phòng chiếc thân
Có trầu mà chẳng có vôi Có chăn, có chiếu, không người nằm chung
Em liều một trái sầu riêng Con nào độc hiểm, em nghiền ra tro
Gạo ngon nấu cháo chưa nhừ Mặt em có thẹo, anh trừ đôi bông
Gió đưa bụi chuối sau hè Anh mê vợ bé bỏ bè con thơ
Nhác trông nhà ngói năm gian Thấy chàng lịch sự, khôn ngoan, có tài Cho nên em chẳng lấy ai Em quyết chờ đợi một vài ba đông Yêu anh em chẳng lấy chồng Em dốc một lòng chờ đợi lấy anh