Ca dao · Tục ngữ
Ca dao · Tục ngữ
Kho tàng ca dao, tục ngữ Việt Nam — kèm giải nghĩa từng câu.
11945 câu · trang 27/498
Nước trong khe suối chảy ra Mình chê nước đục, mình đà trong chưa?
Năm quan tiền tốt bó mo Làm tờ kí chỉ, chị cho chuộc chồng Măng non nấu với gà đồng Chơi nhau một trận xem chồng về ai? Già gan cướp được chồng người Non gan hết vía rụng rời chân tay. Măng trúc nấu với gà mai Chơi nhau một trận, về ai thì về.
Gỗ trắc đem lót ván cầu Yến sào đem nấu với đầu cá rô
Lúc nắng thì lại đi chơi Đến khi tối trời đổ lúa vô rang
Anh là thợ mộc Thanh Hoa, Làm cầu, làm quán, làm nhà khéo thay. Lựa cột anh dựng đòn tay, Bào trơn, đóng bén nó ngay một bề. Bốn cửa anh chạm bốn dê, Bốn con dê đực chầu về tổ tông. Bốn cửa anh chạm bốn rồng, Trên thì rồng ấp, dưới thì rồng leo. Bốn cửa anh chạm bốn mèo, Con thì bắt chuột, con leo xà nhà. Bốn cửa anh chạm bốn gà, Đêm thì nó gáy, ngày ra ăn vườn. Bốn cửa anh chạm bốn lươn, Con thì uốn khúc, con trườn bò ra. Bốn cửa anh chạm bốn hoa, Trên là hoa sói, dưới là hoa sen. Bốn cửa anh chạm bốn đèn, Một đèn dệt cửi, một đèn quay tơ. Một đèn đọc sách ngâm thơ, Một đèn anh để đợi chờ nàng đây.
Ai về núi Bút, Quán Đàng Núi bao nhiều đá dạ thương chàng bấy nhiêu
Thương chi cho uổng công tình Nẫu dìa xứ nẫu, bỏ mình bơ vơ
Ngó lên trên rừng thấy cặp cu đang đá Ngó về dưới biển thấy cặp cá đang đua Biểu anh về lập miếu thờ vua Lập lăng thờ mẹ, lập chùa thờ cha.
Ai về sông núi Phú Yên Cho nẫu nhắn gởi nỗi niềm nhớ quê
Tiếc công anh đào ao thả cá Năm bảy tháng trời người lạ tới câu.
Bụi tre lúp xúp, bụi trảy lùm xùm Anh mà có vợ em dùm đôi bông Bao giời đến lượt em lấy chồng Anh đem trả vốn anh không lấy lời
Tiếc công Quảng Ngãi đường xa, Để cho Bình Định thủ khoa ba lần. Tiếc công Bình Định xây thành, Để cho Quảng Ngãi vô giành thủ khoa.
Thuốc ngon chợ Huyện Giấy quyến Sa Huỳnh, Nẫu xa thì mược nẫu, chớ đôi đứa mình đừng xa.
– Chữ trung, chữ hiếu, chữ hòa Đố anh ba chữ thờ cha chữ nào? – Chữ trung anh để thờ cha Chữ hiếu thờ mẹ, chữ hòa thờ em.
Ăn chanh nhớ tỏi bùi ngùi Ngồi trong liếp hẹ nhớ mùi rau răm Hỡi người bạn cũ quanh năm Quay tơ có nhớ mối tằm xa xưa?
Bùn xa bèo, bùn khô bèo héo Lựu xa đào, lựu xéo đào xiên Vàng trên tay rớt xuống nước không phiền Chỉ phiền một nỗi nợ với duyên không thành
Em thương anh trầu hết lá lương Cau hết nửa vườn cha mẹ nào hay Dẫu mà cha mẹ có hay Nhứt đánh nhì đày hai lẽ mà thôi Gươm vàng để đó anh ơi Chết thà chịu chết lìa đôi không lìa
Lúc hui lui húc trong nhà Ăn bốc ăn hốt ú na ú nần.
Chiều chiều lại nhớ chiều chiều Nhớ nồi cơm nguội, nhớ siêu nước chè Nhớ hồi lên ngựa xuống xe Nhớ bát nước chè, nhớ tộ đường non Cá mòi, cá nục y con Thịt heo y khúc lòng còn ước mơ Nhớ khi rau muống bò bờ Nhớ khi con nhện giăng tơ mới vào Nhớ lê, nhớ lựu, nhớ đào Đêm nằm tơ tưởng, chiêm bao mơ màng Trông đò chẳng thấy đò sang Cầm giằng quên gặt, nhớ đến nghĩa nàng, nàng ơi!
Đi qua lò mía thơm đường Muốn vô kết nghĩa cang thường với ai.
Chiều chiều mây phủ Đá Bia Đá Bia mây phủ, chị kia mất chồng Mất chồng như nậu mất trâu Chạy lên chạy xuống cái đầu chơm bơm
Ai về núi Ấn sông Trà Có thương cô bậu ghé nhà mà thăm
Ác tăng đội lốt thầy tu Thấy cô gái đẹp bỏ chùa đi theo.
Ai đời chồng thấp vợ cao Rờ vú không tới, lấy sào mà quơ