Anh là thợ mộc Thanh Hoa, Làm cầu, làm quán, làm nhà khéo thay. Lựa cột anh dựng đòn tay, Bào trơn, đóng bén nó ngay một bề. Bốn cửa anh chạm bốn dê, Bốn con dê đực chầu về tổ tông. Bốn cửa anh chạm bốn rồng, Trên thì rồng ấp, dưới thì rồng leo. Bốn cửa anh chạm bốn mèo, Con thì bắt chuột, con leo xà nhà. Bốn cửa anh chạm bốn gà, Đêm thì nó gáy, ngày ra ăn vườn. Bốn cửa anh chạm bốn lươn, Con thì uốn khúc, con trườn bò ra. Bốn cửa anh chạm bốn hoa, Trên là hoa sói, dưới là hoa sen. Bốn cửa anh chạm bốn đèn, Một đèn dệt cửi, một đèn quay tơ. Một đèn đọc sách ngâm thơ, Một đèn anh để đợi chờ nàng đây.
Giải nghĩa
Lời chàng thợ mộc xứ Thanh Hoa khoe tài chạm khắc: bốn cửa chạm bốn con vật, hoa, đèn khác nhau (dê chầu tổ, rồng ấp, mèo bắt chuột, gà gáy, lươn uốn khúc, hoa sói hoa sen). Mỗi đường chạm một hình tinh xảo, ngọn đèn cuối để "đợi chờ nàng". Câu ca vừa phô tài nghệ thủ công, vừa là lời tỏ tình khéo léo mượn nghề nghiệp để ngỏ duyên.