Vietnamese Folk Verses
Vietnamese Folk Verses
A collection of Vietnamese ca dao & proverbs — with the meaning of each verse.
11945 verses · page 23/498
Làm thân con gái phải lo Mùa đông rét mướt ai cho mượn chồng.
Người thanh tiếng nói cũng thanh Chuông kêu, sẽ đánh bên thành cũng kêu
Chiều chiều mây phủ Sơn Hà Lòng ta thương bạn nước mắt và với cơm
Thiên minh minh, địa minh minh Có con không gả cho mình Mai sau trồng bí mình rình dứt dây
– Ông già tui chẳng ưa đâu Hàm răng ông rụng, chòm râu ông dài. – Con tôm con tép còn râu Huống chi em bậu câu mâu sự đời Thương nhau vừa dặm vừa dài Cắn rứt chi đó mà đòi hàm răng?
Yêu em từ thuở trong nôi Em nằm em khóc, anh ngồi anh ru
Thương em từ lúc nằm nôi Em nằm em khóc anh chia đôi cục đường Bây giờ em có người thương Em đem trả lại cục đường cho anh
Con cò lấp ló bụi tre Sao cò lại muốn lăm le vợ người Vào đây ta hát đôi lời Để cho cò hiểu sự đời ở ăn Sự đời cò lấy làm răn Để cho cò khỏi băn khoăn sự đời
Ai về Cà Đó Chịu khó xách ki Tay cầm đôi đũa Chân đi lòm khòm.
Cá tươi thì xem lấy mang Người khôn xem lấy đôi hàng tóc mai Tóc mai sợi vắn sợi dài Có đâu mặt rỗ đá mài không trơn
Cái cò là cái cò vàng Mẹ đi bán hàng, nhà lại vắng cha Vắng cha thì ở với bà Không ở với chú, chú là đàn ông.
Chuồn chuồn đậu ngọn mía mưng Em đà có chốn, anh đừng vãng lai
Chuyện chi anh biểu em thề Cầm dao lá liễu dựa kề tóc mai Tóc mai sợi vắn sợi dài Lấy nhau chẳng đặng, thương hoài ngàn năm
Nhà em có bụi mía mưng Có con chó dữ anh đừng vô ra Chó nhà em hay bắt vịt bắt gà Bốn cái cẳng nó nhảy qua nhảy về
Trông mặt mà bắt hình dong Con lợn có béo cỗ lòng mới ngon
Quảng Nam hay cãi Quảng Ngãi hay co Bình Định hay lo Thừa Thiên ních hết.
– Có phải bánh không chân nên anh gọi bánh bò Anh mà đối đặng em cho ngồi gần – Thúng bánh anh đầy sao em gọi là bánh ít Anh đối đặng rồi em ngồi xít lại đây
Tua rua mấy chiếc nằm kề Thương em từ thuở mẹ về với cha
Đói lòng ăn hột chà là Để cơm nuôi mẹ, mẹ già yếu răng
– Gặp anh Ba đây khiến hỏi anh Ba Lâu ni làm ăn khấm khá hay cũng sát da như bọn mình? – Thời buổi bây chừ công việc sớt sưa Dư không dư, thiếu không thiếu, cũng đu đưa như mọi ngày
Cái cò là cái cò con Mẹ đi xúc tép, để con ở nhà Mẹ đi lặn lội đồng xa Mẹ sà chân xuống, phải mà con lươn Ông kia có cái thuyền buồm Chở vào rừng rậm xem lươn bắt cò Ông kia chống gậy lò dò Đi vào bụi rậm xem cò bắt lươn Con cò cắp cổ con lươn Con lươn cũng cố quấn quanh cổ cò Hai con, cò kéo, lươn co Con lươn tụt xuống con cò bay lên
Căn duyên này phá cho rồi, Ông tơ biểu buộc, ông trời biểu không, Gặp ông tơ hỏi sơ cho biết, Gặp bà nguyệt hỏi thiệt cho rành, Vì đâu hoa nọ lìa cành, Nợ duyên sớm dứt, cho đành dạ em.
Căn duyên đây đó dật dờ Có thương bậu, phải đợi chờ đôi thu
Trai ba mươi tuổi đang xoan Gái ba mươi tuổi đã toan phận già