Ca dao · Tục ngữ
Ca dao · Tục ngữ
Kho tàng ca dao, tục ngữ Việt Nam — kèm giải nghĩa từng câu.
11945 câu · trang 184/498
Dùi đánh đục thì đục đánh săng Đánh đòn lí trưởng thì văng cả làng
Có giải nghĩa
Đi đâu mà chẳng ăn de Đến khi hết của thì dè chẳng ra
Có giải nghĩa
Ai ơi chớ vội cười nhau Gẫm mình cho kĩ trước sau hãy cười
Có giải nghĩa
Thừa quan rồi mới đến dân Thừa nha môn tuần, đến sãi đò đưa
Có giải nghĩa
Nhạn kêu sương ríu rít lạc bầy Cây khô muốn đậu, sợ rày cung tên
Có giải nghĩa
Mãi đeo theo sợi xích thằng Bát cơm manh áo mỏi oằn đôi vai
Có giải nghĩa
Sột soạt như lá chuối khô Lòng em chỉ muốn đi ô với chàng Chàng đưa khăn gói em mang Đưa ô em đội để chàng đi không Xa xôi cách mấy quãng đồng Thì em cũng cố cất công đưa chàng
Có giải nghĩa
Nhạn còn chích cánh lạc bầy Người đời sao khỏi đổi rày đôi phương
Có giải nghĩa
Hay quần hay áo hay hơi Mà chẳng hay người là của bỏ đi
Có giải nghĩa
Ra đường ông Tú ông Chiêu Về nhà móng tay mỏ sẻ, cạy niêu đã mòn
Có giải nghĩa
Nói người chẳng gẫm đến ta Cái gương tày liếp để mà soi chung
Có giải nghĩa
Ban ngày ngó tre, ban đêm nghe chó sủa
Có giải nghĩa
Người gian thì sợ người ngay Người ngay chẳng sợ đường cày khúc khiu
Có giải nghĩa
Một ngày liệu ở giờ Dần Một đời liệu ở chữ cần mà ra
Có giải nghĩa
Ngồi buồn kể ruốc nhau ra Ruốc ông thì thối, ruốc bà chẳng thơm
Có giải nghĩa
Ống quyển dài khen ai khéo thổi Em bỏ chồng rồi, nhiều nỗi đắng cay
Có giải nghĩa
Thổi quyển phải biết chuyền hơi Khuyên người phải biết lựa lời khôn ngoan
Có giải nghĩa
Thế gian họ nói không lầm Lụa tuy vóc trắng, vụng cầm cũng đen
Có giải nghĩa
Trọng người người lại trọng thân Khinh đi khinh lại, như lần trôn quang
Có giải nghĩa
Một năm là mấy tháng xuân Một ngày được mấy giờ Dần sớm mai?
Có giải nghĩa
Ngồi buồn thương mẹ nhớ cha Gối loan ai đỡ, kỷ trà ai nâng
Có giải nghĩa
Khăn anh nàng lấy vá vai Bây giờ nàng đã nghe ai dỗ dành? Chẳng nên, tháo chỉ lấy mụn trả anh Để anh đem bán lấy hai trăm vàng Một trăm anh đưa cho nàng Còn một trăm nữa để quàng cây đa Chứ em không nhớ lời thề nguyện với ta Sông có Nhị Hà, núi có Tản Viên Bây giờ nàng ở thế sao nên? Tôi khấn Nam Tào, Bắc Đẩu biên tên rành rành Đã yêu anh, thời quyết với anh Nhà tre, rui nứa , lợp tranh vững vàng Chớ tham nhà gỗ bức bàn Gỗ lim chẳng có, làm xoàng gỗ vông Chỉ nhọc mình thôi lại luống công Ðến khi gỗ mục, lại nằm nhà tre Còn duyên anh bảo chẳng nghe!
Có giải nghĩa
Nhớ hồi mẹ đẻ thiếp ra Nhai cơm sún nước, lớn mà chừng ni Nghe lời chàng, bỏ mẹ ra đi Thất hiếu với phụ mẫu Có hề chi không, hỡi chàng ?
Có giải nghĩa
Tôi bước xuống tàu nhỏ, ống khói nhỏ, xúp lê đồng Người Tây lộn xộn, tôi biết chồng tôi đâu?
Có giải nghĩa