Ca dao · Tục ngữ
Ca dao · Tục ngữ
Kho tàng ca dao, tục ngữ Việt Nam — kèm giải nghĩa từng câu.
11945 câu · trang 118/498
Cây đa cũ, bến đò xưa Gặp mặt em đây con bóng đang trưa Ông trời tối vội, phân chưa hết lời
Có giải nghĩa
Rồi mùa toóc rã rơm khô Bạn về xứ bạn biết mô mà tìm
Có giải nghĩa
Chiều chiều ra đứng cổng làng Nghe trống bãi tràng em chạy đón anh
Có giải nghĩa
Đêm khuya thắp chút dầu dư Tim lan cháy lụn, sầu tư một mình
Có giải nghĩa
Hiếm hoi con gái đầu lòng Làm dâu người khác chẳng trông cậy gì Cầu trời sinh được nam nhi Sau này nói dõi tông chi họ hàng Trời cười, Trời mắng: rõ gàn Nữ nhi không có sinh nam thế nào Sao không suy nghĩ thấp cao Nhà ngươi xưa ở chỗ nào chui ra
Có giải nghĩa
Đèn treo dưới xáng tỏ rạng bờ kinh Em có thương anh thì ăn nói cho thiệt tình Đừng để cho anh lên xuống một mình bơ vơ
Có giải nghĩa
Đánh chết, mà nết không chừa Đến mai đi chợ, bánh dừa lại ăn
Có giải nghĩa
Trăm hoa đua nở tháng giêng Có bông hoa cải nở riêng tháng mười
Có giải nghĩa
Ru con giữa buổi chiều đông, Để mẹ tát nước giữa đồng đêm nay. Cầu giai mẹ đổ luôn tay, Cho lành manh áo cho đầy cơm con. Cho lòng mẹ đỡ héo hon, Cho khuôn mặt trẻ đẹp tròn như gương. Quản gì một nắng hai sương, Quản gì gió bụi trên đường con ơi. Ru con mẹ hát mấy lời, Ngủ đi cho mẹ còn rời gối tay.
Có giải nghĩa
Bước chân lên cửa tam quan Thấy người tri kỉ khôn ngoan có tài Cho nên em chẳng lấy ai Dốc lòng chờ đợi một vài ba năm
Có giải nghĩa
Tham vàng bỏ đống gạch đầy Vàng thì ăn hết gạch xây nên thành
Có giải nghĩa
Ra khơi xem cá ông voi Vào hang bắt muỗi xem loài tiêu minh Cũng tâm cũng tính cũng tình Cũng vùng vẫy đủ cũng sinh nuôi vừa Muôn vàng trong một Hóa cơ Chớ đem nông nổi mà ngờ cao xa.
Có giải nghĩa
Bước lên ba bước ngập ngừng Thương nhau để dạ, nước mắt đừng như mưa
Có giải nghĩa
Con nhạn nó liệng lên mây Chín hồi vấn vít như vầy mối tơ Cái sự dầu dãi tự bấy đến giờ Kiếp phong trần chị Ba rũ đến bao giờ thì thôi Tiếc thay sắc nước hương trời Cớ làm sao phải lạc loài đến đây Ai làm cho nên nỗi nước non này Bông hoa sao héo dãi dầu với hoa Căm gan này nên giận trăng già Tình này ai tỏ cho ta nỗi lòng
Có giải nghĩa
Con kì đà len lỏi giếng khơi Sơn lâm rầu rĩ, giọt đồng hồ sang canh Em như tố nữ trong tranh Anh như thuyền ván lên ghềnh được chăng? Con nước lên, con nước đã cầm chừng? Em về thăm thầy, thăm mẹ, xin đừng quên anh Anh nói đây, chốn cũ cũng đành Tiếc công từ đấy chẳng thành thì thôi Hai bên sông, bên lở bên bồi Thấy người chuyện đứng, chuyện ngồi cùng ai? Còn trẻ trung xin phải dặn dò
Có giải nghĩa
Hai tay cầm nắm lạt bẻ cò Lòng anh thương da diết, sao em giả đò làm lơ Thương em phát dại phát khờ Đang ăn đũa rớt bao giờ không hay Cầm kéo quên cắt quên may Cầm ve quên rượu, cầm khay quên trầu Cầm đèn quên bấc quên dầu Cầm trang sách đọc quên đầu quên đuôi Cầm cân quên giá quên lui Cầm tiền mà xỉa không biết mấy mươi một tiền Thương em nhất dại nhì điên
Có giải nghĩa
Bước đi ba bước lại ngừng Đôi ta ở vậy cầm chừng đợi nhau Thương mình nên ốm nên đau Thuốc uống không mạnh biết làm sao ở đời
Có giải nghĩa
Bước lên phố chợ vui rồi Vui làng vui họ nuốt lời anh trao
Có giải nghĩa
Tối trăng còn hơn sáng sao Phơn phớt lòng đào hơn thắm màu vang
Có giải nghĩa
Bàn tay ngón dài ngón vắn Con một nhà có đứa trắng đứa đen
Có giải nghĩa
Hỡi người vác cuốc thăm đồng Thăm lúa, thăm mạ hay lòng thăm ai? – Anh nay vác cuốc thăm khoai Nào ai có dám thăm ai ngoài đồng
Có giải nghĩa
Khi đầu em nói em thương Bây giờ gánh nặng giữa đường đứt dây Tưởng là rồng ấp lấy mây Ai ngờ rồng ấp lấy cây bạch đàn
Có giải nghĩa
Khi cấy thì chẳng thấy chim Đến khi lúa chín chim tìm tới ăn
Có giải nghĩa
Không trơn mà trượt mới tài Không chồng mà đẻ con trai mới tình Nâng lên đặt xuống một mình Than rằng: con ở trong mình mẹ ra Có con mà chẳng có cha Lòng mẹ chua xót người ta chê cười Bởi vì mẹ cợt mẹ cười Cho nên mẹ đẻ mẹ nuôi một mình
Có giải nghĩa