Vietnamese Folk Verses
Vietnamese Folk Verses
A collection of Vietnamese ca dao & proverbs — with the meaning of each verse.
11945 verses · page 7/498
Làm lành muốn chúng biết danh Ấy là làm tiếng, phải lành ở mô!
Đánh giặc mà đánh tay không Thà về xó bếp giương cung bắn mèo
Tiếc công vun quén cây tùng Săm soi trên ngọn, gốc sùng không hay
Ở đâu mà chẳng biết ta? Ta con ông Sấm, cháu bà Thiên Lôi Xưa kia ta ở trên trời Đứt dây rớt xuống làm người trần gian
Người đồn giếng đá thì trong Nghiêng gầu sẽ múc, đo lòng cạn sâu
Thức lâu mới biết đêm dài Ở lâu mới biết là người có nhân
Xin đừng thấy quế phụ hương Quế già quế rụi, hương trầm thơm xa
Vua Ngô ba mươi sáu tàn vàng Thác xuống âm phủ chẳng mang được gì Chúa Chổm uống rượu tì tì Thác xuống âm phủ kém gì vua Ngô.
Trắng như thủy tinh Trong như giá lọc, Nhún mình như đồng đen Ai ơi chớ nghĩ rằng hèn, Kìa như nước đục đánh phèn lại trong.
Cái quạt mười tám cái nan, Ở giữa phết giấy, hai nan hai đầu. Quạt này anh để che đầu, Đêm đêm đi ngủ chung nhau quạt này. Ước gì chung mẹ chung thầy, Để em giữ cái quạt này làm thân! Rồi ta chung gối, chung chăn, Chung quần chung áo, chung khăn đội đầu. Nằm thời chung cái giường Tàu, Dậy thời chung cả hộp trầu ống vôi. Ăn cơm chung cả một nồi, Gội đầu chung cả dầu hồi nước hoa. Chải đầu chung cả lược ngà, Soi gương chung cả nhành hoa giắt đầu.
Khi vui thì vỗ tay vào Đến khi hoạn nạn thì nào thấy ai
Có vất vả mới thanh nhàn Không dưng ai dễ cầm tàn che cho
Hoa thơm trồng dựa cành rào Gió nam, gió chướng, gió nào cũng thơm
Trời mưa mát đất, con cá lóc (nó) thoát khỏi nò Cả tiếng kêu người nghĩa trên bờ, (Vậy chớ) mùng ai có rộng cho tôi ngủ nhờ một đêm.
Tàu xúp lê một, còn trông còn đợi, Tàu xúp lê hai, còn đợi còn chờ, Tàu xúp lê ba, tàu ra biển Bắc Hai tay tôi vịn song sắt, nước mắt chảy ròng ròng Miệng kêu bớ chú tài công Khoan khoan, chậm chậm, Vợ chồng tôi thôi đành ngàn dặm cách phân.
Tiểu kia đến ở chùa ta, Một là giận mẹ, hai là giận thân. Đêm nằm mà nghĩ xa gần, Con người như thế đem thân ở chùa. Ở chùa ăn những tương chua, Ăn rau muống héo, ăn dưa cần già. Sao không nghĩ đến cửa nhà, Bát cơm manh áo, mẹ già ai nuôi?
Tháng Giêng là tháng ăn chơi Tháng Hai trồng đậu, trồng khoai, trồng cà Tháng Ba thì đậu đã già Ta đi ta hái về nhà phơi khô Tháng Tư đi tậu trâu bò Để ta sắm sửa làm mùa tháng Năm Sáng ngày đêm lúa ra ngâm Bao giờ mọc mầm ta sẽ vớt ra Gánh đi ta ném ruộng ta, Đến khi lên mạ thì ta nhổ về …
Trời mưa răng rắc, nước mắt chảy liên tu Rượu cầm tay uống giải sầu tư Kiếp này không đặng, đi tu cho rồi!
Tàu Nam Vang chạy ra biển Bắc Xuồng câu tôm đậu sát bến nga Thấy em mất mẹ còn cha Muốn vô hoạn dưỡng biết là đặng không?
Lao xao gà gáy rạng ngày Vai vác cái cày, tay dắt con trâu Bước chân xuống cánh đồng sâu Mắt nhắm mắt mở đuổi trâu ra cày Ai ơi bưng bát cơm đầy Nhớ công hôm sớm cấy cày cho chăng?
Bao giờ lúa mọc trên chì Voi đi trên giấy, hết kì thầy tăng
Tay chém tay sao nỡ Ruột cắt ruột sao đành Một lời thề biển cạn non xanh Chim kêu dưới suối vượn hú trên nhành Qua không bỏ bậu bậu đành bỏ qua
Chó đâu chó sủa chỗ không Chẳng thằng ăn trộm cũng ông ăn mày
Một duyên, hai nợ, ba tình, Chiêm bao lẩn quất bên mình năm canh. Ðêm nằm lại nghĩ một mình, Ngọn đèn khêu tỏ bóng huỳnh bay cao. Trông ra nào thấy đâu nào, Ðám mây vơ vẩn, ngôi sao mập mờ. Mong người, lòng những ngẩn ngơ.