Ca dao · Tục ngữ
Ca dao · Tục ngữ
Kho tàng ca dao, tục ngữ Việt Nam — kèm giải nghĩa từng câu.
11945 câu · trang 6/498
Tôi cưới bà từ thuở mười lăm Vợ chồng hủ hỉ ăn nằm với nhau Nhớ hồi nào bà ốm bà đau Tôi lo thang thuốc cho bà mau chóng lành Bây giờ bà béo nước bà ngọt canh Bà quên đi cái nghĩa ba sinh thuở nào Tôi nói ra chẳng phải tính công lao Tôi nuôi bà mập ú cặp nhũ bà tròn inh Bây giờ bà bạc nghĩa bạc tình Để tôi ngậm đắng cũng chịu đành vậy thôi Gia tài chẳng có là bao Chỉ có cái cối giã gạo của tôi với bà Mai này lỡ có ra tòa Bà rinh cái cối tôi na cái chày Đêm về ngẫm nghĩ gác tay Cái cối bà lạnh lẽo mới sang mượn cái chày của tôi.
Còn cha gót đỏ như son Đến khi cha thác gót con đen sì Còn cha nhiều kẻ yêu vì Đến khi cha thác ai thì thương con
Chim khôn thì khôn cả lông Khôn cả cái lồng, người xách cũng khôn
Em thời đi cấy ruộng bông Anh đi cắt lúa để chung một nhà Đem về phụng dưỡng mẹ cha, Muôn đời tiếng hiếu người ta còn truyền
Có chồng mặc kệ có chồng Còn duyên anh ẵm, anh bồng, anh thương
Chuông khánh còn chẳng ăn ai Nữa là mảnh chĩnh bỏ ngoài bờ tre Chuông khánh còn chẳng ăn chè Nữa là mảnh chĩnh rò rè ăn xôi
Đèn nào cao cho bằng đèn Châu Đốc Gió nào độc cho bằng gió Gò Công Thổi ngọn đông phong lạc vợ xa chồng Đêm nằm nghĩ lại nước mắt hồng tuôn rơi
Con ơi mẹ bảo câu này, Học buôn học bán cho tày người ta. Con đừng học thói chua ngoa, Họ hàng ghét bỏ, người ta chê cười. Dù no dù đói cho tươi, Khoan ăn, bớt ngủ, liệu bài lo toan. Phòng khi đóng góp việc làng, Đồng tiền bát gạo lo toan cho chồng. Trước là đắc nghĩa cùng chồng, Sau là họ mạc cũng không chê cười. Con ơi, nhớ bấy nhiêu lời !
Gió lên rồi căng buồm cho sướng Gác chèo lên ta nướng khô khoai Nhậu cho tiêu hết mấy chai Bỏ ghe nghiêng ngửa không ai chống chèo
Năm xưa anh ở trên trời Đứt dây rớt xuống làm người trần gian Năm xưa anh vẫn đi hàn Là nghề truyền kiếp tông đàng nhà ta Anh hàn từ nồi bảy, nồi ba Gặp cô mười tám đem ra anh cũng hàn Cô này to lỗ, tốn than Đồng đâu mà đổ cho giàn lỗ ni Hết đồng anh lại pha chì Anh hàn chín tháng, cô thì thụ thai Sinh được thằng bé con trai Về sau giống bố, gặp ai cũng hàn.
Trèo non mới biết non cao Nuôi con mới biết công lao mẹ già
Làng ta phong cảnh hữu tình Dân cư giang khúc như hình con long Nhờ trời hạ kế sang đông, Làm nghề cày cấy, vun trồng tốt tươi Vụ năm cho đến vụ mười Trong làng già trẻ gái trai đua nghề Mặt trời lặn mới ra về Ngày ngày, tháng tháng, nghiệp nghề truân chuyên Dưới dân họ, trên quan viên Công bình giữ mực cầm quyền thẳng ngay Bây giờ gặp hội chẳng may Khi thời hạn hán, khi hay mưa dầm Khi thời gió bão ầm ầm Đồng điền thóc lúa mười phần được ba Lấy gì cung ứng can qua Lấy gì lo việc trong nhà cho đương Lấy gì sưu thuế phép thường Lấy gì hỗ trợ cho đường làm ăn Trời làm khổ cực hại dân Vì mùa mất mát trăm phần lao đao
Tò vò mà nuôi con nhện Ngày sau nó lớn, nó quện nhau đi Tò vò ngồi khóc tỉ ti Nhện ơi nhện hỡi mày đi đằng nào?
Ngày nào em bé cỏn con Bây giờ em đã lớn khôn thế này Cơm cha áo mẹ chữ thầy Nghĩ sao cho bõ những ngày ước ao
Nước trong còn ở nguồn sanh Trà thơm có đợi chén sành hay không?
Ở đời có bốn cái ngu Làm mai, lãnh nợ, gác cu, cầm chầu
Đàn ông nông nổi giếng khơi Đàn bà sâu sắc như cơi đựng trầu
Sông sâu còn có kẻ dò Lòng người nham hiểm ai đo cho cùng
Bông chi thơm lạ thơm lùng Thơm cây, thơm rễ, người trồng cũng thơm
Đàn bà không biết nuôi heo là đàn bà nhác Đàn ông không biết buộc lạt là đàn ông hư
Tiếc cây cội lớn không tàn Tiếc vườn cúc rậm cả ngàn không bông
Đời xưa quả báo còn chầy Đời nay quả báo thấy ngay nhãn tiền.
Trăm năm bia đá thì mòn Ngàn năm bia miệng hãy còn trơ trơ
Màn treo, chiếu rách cũng treo Hương xông nghi ngút, củi rều cũng xông