Ca dao · Tục ngữ
Ca dao · Tục ngữ
Kho tàng ca dao, tục ngữ Việt Nam — kèm giải nghĩa từng câu.
11945 câu · trang 47/498
Đồng tiền chì mua mớ tôm tươi Mua rau mới hái mua người đảm đang Tiếc thay đồng tiền trinh mua vội mua vàng Mua rau cuống héo, mua nàng ngẩn ngơ.
– Trên rừng băm sáu thứ chim Thiếu gì loan phượng, đi tìm quạ khoang! – Quạ khoang có của có công Tuy rằng loan phượng nhưng không có gì
– Cô kia khăn trắng tang ai? – Nhất tang cha mẹ, thứ hai tang chồng – Tang chồng thì vứt khăn đi Tang cha, tang mẹ, ta thì tang chung.
Cô kia nước lọ cơm niêu Chồng con chẳng có, nằm liều nuôi thân Chồng con là cái nợ nần Thà rằng ở vậy, nuôi thân béo mầm.
Trên đầu em đội khăn vuông Trông xuống dưới ngực, cau buồng còn non Cổ tay em vừa trắng vừa tròn Mặt mũi vuông vắn, chồng con thế nào?
Em ơi đừng thấy nhỏ mà khinh Con thằn lằn bây lớn ôm cây cột đình tổ cha!
Trên trời băm sáu vì sao Vì thấp là vợ, vì cao là chồng Cô kia gái lớn tồng ngồng Hỏi thăm cô đã có chồng hay chưa?
Chơi cho thủng trống long bồng Xong rồi ta sẽ lấy chồng lập nghiêm Chơi cho thủng trống long chiêng Xong rồi ta sẽ lập nghiêm lấy chồng
Mồng năm, mười bốn, hai ba Đi chơi cũng thiệt huống là đi buôn.
Đem thân ở dưới cõi trần Hỏi rằng em có nợ nần chi không? Giá bao nhiêu một ông chồng Thì em cũng bỏ đủ đồng ra mua
Mạ úa cấy lúa chóng xanh Nạ dòng chóng đẻ, sao anh hững hờ?
Phòng loan trải chiếu rộng thình Anh lăn qua đụng cái gối, tưởng bạn mình, em ơi!
Trèo lên quán dốc cây đa Gặp chị bán rượu là đà say sưa.
Trầu cay mà cuống không cay Trách người bạn cũ, thẹn thay với người
May không chút nữa em lầm Khoai lang khô xắt lát em tưởng nhân sâm bên Tàu
Sự đời nước mắt soi gương Càng yêu nhau lắm càng thương nhớ nhiều.
Cây mắm cò quăm, cây sú cò queo Thắt lưng cho chặt mà theo anh về Ăn cơm với cá mòi he, Lấy chồng Cẩm Phả, đun xe suốt đời.
Trăng lên khỏi núi sáng ngời Em về em nhớ những lời anh phân.
Một ngày hai sáu đồng xu Đi sương về mù, khổ lắm ai ơi!
Làm thì chẳng kém đàn ông Thế mà kém gạo, kém công, kém tiền.
Trên đầu có một cái sao Sao ơi, sao hỡi, sao cao mấy tầng Sao mấy tầng sao soi khắp cả Sao biết người thiên hạ kém nhau Có kém nhau chăng kém tiền kém của Có kém nhau nữa kém lụa mà thôi Con người không kém anh ơi.
Thương em nên mới đi đêm Té xuống bờ ruộng đất mềm hổng đau May đất mềm nên mới hổng đau Phải mà đất cứng ắt xa nhau phen này
Thấy anh em cũng muốn theo Em sợ anh nghèo, anh bán em đi Lấy anh em biết ăn gì? Lộc sắn thì chát, lộc si thì già Lấy anh không cửa, không nhà Không cha không mẹ, biết là cậy ai?
Lầm than khổ cực thế này, Xúc than, cuốc đất suốt ngày lọ lem.