Ca dao · Tục ngữ
Ca dao · Tục ngữ
Kho tàng ca dao, tục ngữ Việt Nam — kèm giải nghĩa từng câu.
11945 câu · trang 32/498
Cất bước lên non tìm hòn đá trắng Trách con chim phượng hoàng sao vắng tiếng kêu Trời mưa lâu hòn đá nọ đóng rêu Đứa nào ở bạc, con dế kêu thấu trời!
Chồng khôn vợ đặng đi giày Vợ khôn chồng đặng có ngày làm quan
Anh về Bình Định thăm cha Phú Yên thăm mẹ, Khánh Hòa thăm em
Còn duyên như tượng tô vàng Hết duyên như tổ ong tàn ngày mưa
Chồng lên tám vợ mười ba Ngồi rồi nu nống nu na đỡ buồn Mười tám vợ đã lớn khôn Nu na nu nống chồng còn mười ba Mẹ ơi con phải gỡ ra Chồng con nu nống nu na suốt ngày Đêm nằm khắc khoải canh chầy…
Con quạ nó đứng bên sông Nó kêu bớ má đừng lấy chồng bỏ con Con quạ nó đứng đầu non Nó kêu bớ má thương con trở về
Tỉnh Khánh Hòa đậm đà mưa nắng Non chồng nghĩa nặng, nước chứa tình thâm Ngọn gió bay phảng phất hơi trầm Mây xây tháp bút, trăng dầm bến ngân
Nghe đồn cha mẹ anh hiền Cắn cơm không bể, cắn tiền bể hai
Gặp đời hải yến hà thanh, Bốn dân trăm họ an lành ấm no. Nay mừng điển hội cầu nho, Văn nhân sĩ tử phải lo học hành, Làm sao cho được công danh, Bõ công bác mẹ sinh thành ra thân. Lại bàn đến việc nông dân, Cày mây cuốc gió, chuyên cần công phu. Đêm thời cổ phúc nhi du, Ngày thời kích nhưỡng khang cù vô ngu.
Còn duyên kẻ đón người đưa Hết duyên đi sớm về trưa một mình Một mình thủ phận một mình Bí đường qua lại, anh tiếc tình đôi ta
Dâu kia hết lá vì tằm Nỗi sầu biết gỡ mấy năm cho rồi.
Tao là thằng xẩm thằng xoan Đứa nào chẳng chạy, tao phang vào đầu
Tiếng đồn Bình Định tốt nhà Phú Yên tốt ruộng, Khánh Hòa tốt trâu
– Tiếng đồn anh hay chữ Lại đây em hỏi thử Đôi câu lịch sử Khánh Hòa Từ ngày Tây cướp nước ta Những ông nào đã dựng cờ khởi nghĩa, Anh hãy nói ra cho em tường? – Nghe lời em hỏi mà thương Thương người nghĩa kiệt, tơ vương vấn lòng Vì thù non sông Thề không đội trời chung với giặc Từ Nam chí Bắc Thiếu chi trang dạ sắt, gan đồng …
Chuồn chuồn đậu ngọn dưa leo Trông trời mau sáng mần heo cưới nàng
Dứt dây sao nỡ dứt chồi Giận thời nói vậy sau rồi lại thương.
Cầu Tràng Tiền sáu vài, mười hai nhịp Anh qua không kịp, tội lắm, em ơi ! Nghĩa tào khang ai mà vội dứt Đêm nằm tấm tức, lụy nhỏ tuôn rơi Bấy lâu ni chịu tiếng mang lời Dẫu có xa nhau đi nữa cũng bởi ông trời mà xa
Có chồng năm ngoái năm xưa Năm nay chồng bỏ như chưa có chồng
Cá không ăn muối cá ươn Con cưỡng cha mẹ trăm đường con hư.
Ông Trăng mà lấy bà Trời Tháng năm đi cưới, tháng mười nộp cheo Sỏ lợn lớn hơn sỏ mèo Làng ăn chẳng hết đem treo cột đình Ông xã đánh trống thình thình Quan viên mũ áo ra đình ăn cheo
Thân em như cánh hoa hồng Lấy phải thằng chồng như cứt bò khô.
Lúa chiêm lấp ló đầu bờ Hễ nghe tiếng sấm phất cờ mà lên
Sống thì con chẳng cho ăn Chết thì xôi thịt làm văn tế ruồi
Cây khô xuống nước cũng khô Phận nghèo đi đến nơi mô cũng nghèo.