Tôi cưới bà từ thuở mười lăm Vợ chồng hủ hỉ ăn nằm với nhau Nhớ hồi nào bà ốm bà đau Tôi lo thang thuốc cho bà mau chóng lành Bây giờ bà béo nước bà ngọt canh Bà quên đi cái nghĩa ba sinh thuở nào Tôi nói ra chẳng phải tính công lao Tôi nuôi bà mập ú cặp nhũ bà tròn inh Bây giờ bà bạc nghĩa bạc tình Để tôi ngậm đắng cũng chịu đành vậy thôi Gia tài chẳng có là bao Chỉ có cái cối giã gạo của tôi với bà Mai này lỡ có ra tòa Bà rinh cái cối tôi na cái chày Đêm về ngẫm nghĩ gác tay Cái cối bà lạnh lẽo mới sang mượn cái chày của tôi.
Meaning
Lời người chồng già giận dỗi, kể công nuôi vợ từ thuở mười lăm, lúc ốm đau lo thuốc thang, nay vợ béo tốt lại bạc nghĩa bạc tình. "Cối" và "chày" là ẩn dụ hóm hỉnh về quan hệ vợ chồng: nếu ra tòa chia của thì cối lạnh lẽo vẫn phải mượn chày. Câu ca trào lộng về tình nghĩa phu thê, vừa trách móc vừa gắn bó không rời.