Sớm mai trời thổi lất phất Chiều thổi gió bấc, em thút thít khóc hoài Lỡ duyên chịu lỡ, cửa đóng then gài em đợi anh.
Meaning
"Gió bấc" là gió lạnh phương bắc, gợi sự cô quạnh; "cửa đóng then gài" là giữ mình chờ đợi. Cô gái lỡ duyên khóc thầm sớm chiều, đành cam chịu nhưng vẫn một lòng khép cửa đợi người thương quay về. Câu ca thấm nỗi buồn lỡ làng và tấm lòng thủy chung son sắt.