Một giờ ra ngõ ngó trông Ngó lên ngó xuống cũng không thấy chàng Hai giờ ra đứng đầu làng Ngó lên ngó xuống không thấy chàng chàng ơi Ba giờ giả chước đi chơi Gặp người tình tứ gởi đôi lời nhắn nhe Bốn giờ gió ủ mây che Tưởng dè gần bạn ai ngờ mà xa Năm giờ dời gót về nhà Ngồi khoanh tay lại vậy mà sầu bi Sáu giờ đèn hạt lưu ly Nghĩ đi nghĩ lại không thấy gì người thương Bảy giờ dọn dẹp trong giường Đặt lưng xuống chiếu thả thường chiêm bao Tám giờ tim lửng, dầu hao Khi đi khi ở biết bao nhiêu tình Chín giờ nghĩ giận phận mình Trách răng căn số của mình mần ri Mười giờ còn biết nói chi Trách cho con tạo phân ly nghĩa tình Mười một giờ mây lạc trăng chênh Ai làm bạn cũ bênh lênh sao đành Mười hai giờ kêu thấu trời xanh Ai làm chim tước bỏ nhành lan mai.
Bài ca đếm theo mười hai giờ trong ngày để kể nỗi nhớ thương của người con gái ngóng trông người yêu. "Giả chước" là kiếm cớ, "đèn hạt lưu ly" chỉ ngọn đèn dầu, "mần ri" tiếng địa phương nghĩa là làm thế này. Từ sáng ra ngõ ngóng trông đến khuya thao thức trằn trọc, hình ảnh chim tước bỏ nhành lan mai ẩn dụ cho người bạn tình phụ bạc. Câu ca giãi bày tâm trạng tương tư, oán trách số phận và duyên tình tan vỡ.