Ông trăng khuyết, ông trăng lại tròn Gái tơ quá lứa, mất giòn, không xinh Vẳng tai nghe lời nói hữu tình Chim lồng không lẽ cất mình bay cao Gớm ghê thay cái số huêđào Cởi ra thời khó, buộc vào như chơi Chàng Thúc sinh quen thói bốc trời Trăm nghìn đổ một trận cười như không Chường vô chăn gối loan phòng Thiếp tôi ra tựa cái bóng đèn chong đêm dài Vả thiếp tôi nay phận gái nữ hài Thấy chàng quân tử tài trai anh hùng Gương bạch Nhật sánh với quạt thanh phong Sao chàng chẳng tới cái tiết mùa đông lạnh lùng Chường nằm đâu nhủ thiếp tôi cùng.
Meaning
Lời người con gái đã luống tuổi ("gái tơ quá lứa, mất giòn") nghe lời tình tứ mà động lòng, ví mình như chim lồng khó cất cánh bay cao, số "huê đào" đa đoan. Mượn điển chàng Thúc Sinh hào phóng và hình ảnh "gương bạch Nhật", "quạt thanh phong" để trách người quân tử sao chẳng tới cùng nàng trong tiết đông lạnh lùng. Câu ca bày tỏ nỗi cô đơn, khao khát lứa đôi của người con gái lỡ thì.