Người sao kiệu bạc ngai vàng Người sao cuối chợ đầu làng kêu ca Người sao đệm thắm chiếu hoa Người sao ngồi đất lê la suốt ngày Người sao chăn đắp, màn quây Người sao trần trụi thân thây bẽ bàng Người sao võng giá nghênh ngang Người sao đầu đội vai mang nặng nề Người sao năm thiếp bảy thê Người sao côi cút sớm khuya chịu sầu Người sao kẻ quạt người hầu Người sao nắng dãi mưa dầu long đong Trời ơi! Trời ở bất công!
Meaning
"Kiệu bạc ngai vàng", "võng giá" là biểu tượng của kẻ quyền quý; "nắng dãi mưa dầu" chỉ cảnh lam lũ cực nhọc. Câu ca dùng lối đối lập liên tiếp giữa kẻ giàu sang sung sướng và người nghèo khổ cơ cực để vạch trần sự phân hóa xã hội. Tiếng kêu "trời ở bất công" ở cuối là lời than phẫn uất, tố cáo cảnh đời chênh lệch giữa giàu và nghèo.