Ngó lên trời, trời cao lồng lộng Ngó xuống biển, biển rộng chơi vơi Rạng ngày mai mỗi đứa một nơi Bưng chén cơm lên để xuống, không vơi hạt nào Đêm nằm mộng mị chiêm bao Tiếc vườn hồng én liệng, để vườn đào quạnh hiu
Meaning
Đây là dị bản của câu "Ngó lên trời trời cao lồng lộng". Trời cao biển rộng làm nền cho nỗi buồn ly biệt "mỗi đứa một nơi". Buồn đến mức bưng chén cơm lên lại đặt xuống không nuốt nổi, đêm về chỉ còn mộng mị. "Vườn hồng én liệng" tiếc cảnh sum vầy, "vườn đào quạnh hiu" gợi cảnh cô đơn sau chia cách. Câu ca diễn tả nỗi lưu luyến, đau xót của đôi lứa trước giờ chia tay.