Nghĩ rằng em đã có chồng rồi, Sao em chưa có, đứng ngồi vân vi? – Ôi thầy mẹ ơi, cấm đoán con chi! Mười lăm mười tám, sao chẳng cho đi lấy chồng? Ôi ông trời ơi, ông ở bất công, Người ta có cả, sao tôi không có gì? Một mai quá lứa, nhỡ thì, Tuổi già kéo đến còn gì là xuân! Đêm nằm vuốt bụng khấn thầm, Xin ông thí bỏ một chồng cho xong. Rồi tôi sẽ tạ ơn ông, Con bò to béo, cho xứng với anh chồng béo to!
Meaning
No explanation for this verse yet.