Mẹ già ở tấm lều tranh Đói no chẳng quản, rách lành chẳng hay Ra đi công vụ nặng nề Nửa lo thê tử nửa sầu từ thân Bởi vậy cho nên con vợ tui nó mới biểu tui rằng: Ới anh ơi, anh ở đây làm chi cho vua quan sưu thuế nặng nề Đứa lên một, đứa lên hai, đứa lên năm, đứa lên bảy Tao biểu mày quảy, mày không quảy Để phần tao quảy, quảy, quảy, quảy về cái đất Phú Ơn Nặng nề gánh vác giang sơn Đầu con đầu vợ cái đất Phú Ơn ta lặng về Kìa hỡi kia đỉnh núi tứ bề, Nhành mai chớm nở ta về xứ ta Biết bao về tới quê nhà… Hết hòn Vay, ta qua hòn Trả Hết hòn Trả, lại sang hòn Hành Tấc dạ bao đành dắt con cùng vợ, Biết no nào trả xong nợ bên dương trần Nợ lần lần, tay bồng tay dắt Tay đặt chân trèo, ta về xứ ta Biết bao là về tới quê nhà…
Meaning
Lời người than cảnh sưu thuế nặng nề thời loạn, bỏ làng phiêu bạt cùng vợ con về "đất Phú Ơn". Mẹ già lều tranh, đói no chẳng quản; vợ giục bỏ xứ vì sưu thuế đè nặng. Qua hòn Vay, hòn Trả, hòn Hành ám chỉ kiếp nợ nần triền miên. Câu ca than thân người dân nghèo gánh nặng giang sơn gia đình, lưu lạc tha hương mong về quê cũ.