Khăn anh nàng lấy vá vai Bây giờ nàng đã nghe ai dỗ dành? Chẳng nên, tháo chỉ lấy mụn trả anh Để anh đem bán lấy hai trăm vàng Một trăm anh đưa cho nàng Còn một trăm nữa để quàng cây đa Chứ em không nhớ lời thề nguyện với ta Sông có Nhị Hà, núi có Tản Viên Bây giờ nàng ở thế sao nên? Tôi khấn Nam Tào, Bắc Đẩu biên tên rành rành Đã yêu anh, thời quyết với anh Nhà tre, rui nứa , lợp tranh vững vàng Chớ tham nhà gỗ bức bàn Gỗ lim chẳng có, làm xoàng gỗ vông Chỉ nhọc mình thôi lại luống công Ðến khi gỗ mục, lại nằm nhà tre Còn duyên anh bảo chẳng nghe!
Meaning
No explanation for this verse yet.