Em trải chiếc chiếu ra Em ngồi một góc, anh ngồi một góc Thiếp khóc chàng than Anh xa em vì bởi thế gian Cho nên nước mắt nhỏ tràn năm canh Giậm chân kêu thấu trời vàng Kêu anh trở lại nhìn nàng thuở xưa Mai mưa, trưa nắng, chiều xâm Em là thục nữ có tâm đợi chờ Khi vui chén rượu con cờ Khi buồn hoa nở còn chờ trăng thanh Chiều rày em mới xa anh Trăm hoa cùng héo, chín mười nhành cùng khô Cơm ăn chẳng được chỉ nước hồ dưỡng thân Dang tay anh dứt Châu Trần Ai xa cho biết, ai gần cho hay
Meaning
Bài ca than thở cảnh chia ly vì "thế gian" ngăn trở. Cô gái khóc suốt "năm canh", "giậm chân kêu thấu trời", tự nhận "thục nữ có tâm đợi chờ". "Trăm hoa cùng héo", "cơm ăn chẳng được chỉ nước hồ dưỡng thân" tả nỗi tương tư héo hắt. "Châu Trần" là điển tích hai họ đời đời kết thông gia, chỉ tình duyên đẹp; "dứt Châu Trần" là cắt đứt lương duyên. Câu ca thấm đẫm tâm trạng đau buồn, tiếc nuối của đôi lứa lỡ làng.