Chim khôn đỗ ngọn thầu dầu, Khi vui nó đậu, khi sầu nó bay. Tình thâm mong trả nghĩa dày, Non kia có chắc cội này cho chăng? Ngày xưa tôi dạy người rằng: Đâu hơn người lấy, đâu bằng đợi tôi. Đã đành có chốn thì thôi, Đèo bòng chi mãi, tội trời ai mang? Nghe lời người nói tâm can, Tình càng thảm thiết, dạ càng ngẩn ngơ. Công tôi đi đợi về chờ, Sao người ăn nói lững lờ như không.
Meaning
"Chim khôn đỗ ngọn thầu dầu" ví người tinh khôn biết chọn nơi nương tựa; "đèo bòng" là vương vấn tình duyên. Bài ca trách người yêu lửng lơ, không giữ lời hẹn, khiến công đợi chờ uổng phí. "Non kia có chắc cội này cho chăng" là lời hỏi về sự thủy chung. Câu ca diễn tả nỗi giận hờn, trách móc của người bị phụ tình sau bao mong đợi.