– Anh may cho em một cái quần lãnh trắng Cái kẹp tóc ngắn, cái khăn nhiễu dài Bây chừ em đã nghe ai, Một quần lãnh trắng, một kẹp tóc ngắn, một khăn nhiễu dài em trả lại đây. – Hồi khi tê, anh đi lên anh ăn, Hồi khi mô, anh trở xuống anh uống. Nay bây chừ, anh trở chứng nhỏ nhen. Thịt heo rừng ướp sả xào lăn, Bao nhiêu quần, kẹp với khăn tôi trừ rồi.
Meaning
Bài đối đáp trách nhau khi tình duyên trắc trở, giọng miền Trung. Chàng trai trách cô gái nay nghe lời người khác ("đã nghe ai") nên đòi trả lại quần lãnh trắng, kẹp tóc, khăn nhiễu từng tặng. "Hồi khi tê", "hồi khi mô" là khi xưa, lúc nào; "trở chứng nhỏ nhen" là sinh tật ích kỷ. Cô gái đáp: ngày trước chàng từng ăn uống thịt heo rừng heo nái nhà nàng, nay đòi đồ thì nàng khấu trừ hết. Câu ca dí dỏm phê phán thói tính toán vặt vãnh trong tình yêu.