Ca dao · Tục ngữ
Ca dao · Tục ngữ
Kho tàng ca dao, tục ngữ Việt Nam — kèm giải nghĩa từng câu.
11945 câu · trang 59/498
Quảng Nam sản phẩm muôn ngàn Trà My rừng quế, kho vàng Bông Miêu
Quê ta có dải sông Hàn Có hòn Non Nước, có hang Sơn Trà
Tám mươi ngả gậy ra ngồi, Hỏi rằng xuân có tái hồi nữa thôi? Xuân rằng xuân chẳng tái hồi, Bốn dài, hai ngắn mà lôi xuân vào.
Ô Loan nước lặng như tờ Thương người chí sĩ dựng cờ Cần Vương Trải bao gối đất nằm sương Một lòng vì nước nêu gương anh hùng
Bướm già thì bướm có râu Thấy bông vừa nở cắm đầu bướm châm Bướm châm mà bướm lại lầm Bông kia nở sớm ong châm mất rồi
Người sao kiệu bạc ngai vàng Người sao cuối chợ đầu làng kêu ca Người sao đệm thắm chiếu hoa Người sao ngồi đất lê la suốt ngày Người sao chăn đắp, màn quây Người sao trần trụi thân thây bẽ bàng Người sao võng giá nghênh ngang Người sao đầu đội vai mang nặng nề Người sao năm thiếp bảy thê Người sao côi cút sớm khuya chịu sầu Người sao kẻ quạt người hầu Người sao nắng dãi mưa dầu long đong Trời ơi! Trời ở bất công!
Núi Chóp Chài cao lắm bấy Trông hủy trông hoài chẳng thấy người thương Nước nào trong bằng nước sông Hinh Đố ai ăn ở thiệt tình cho bằng em.
Dưng dưng như cá vào lờ Khi vào thì dễ bây giờ khôn ra Tiếc thay hoa hỡi là hoa Mùa xuân chẳng nở nở ra mùa hè Tiếc thay hoa nở làm chi Hoa nở lỡ thì lại phải mùa đông Chồng lớn vợ bé đã xong Chồng bé vợ lớn trong lòng đắng cay.
Nhà vua bắt lính đàn ông Mười sáu tuổi rưỡi đứng trong công đường Ai trông thấy lính chả thương Đứng trong công đường nước mắt như mưa.
Nước Lại Giang mênh mang mùa nắng Dòng sông Côn lênh láng mùa mưa Đã bao tháng đợi năm chờ Duyên em đục chịu, trong nhờ biết sao!
Cả làng có một thầy đồ Dạy học thì ít, bắt cua thì nhiều Thương thầy, trò cũng muốn theo Trò sợ thầy nghèo bán cả trò đi
Cục đá lăn nghiêng lăn ngửa Tôi giơ tay tôi sửa cho nó lăn đứng Tôi coi không xứng, tôi sửa cho nó lăn dẹp Tôi thấy không đẹp, tôi sửa cho nó lăn tròn Ô này mình ơi! Giận thời nói vậy, chớ dạ anh còn thương em.
Thuyền than lại đậu bến than Gặp cô yếm thắm ôm quàng ngang lưng Thôi tôi van cậu rằng đừng Thôi tôi lạy cậu rằng đừng Tuổi tôi còn bé chưa từng nguyệt hoa Tôi về gọi chị tôi ra Chị tôi đã lớn nguyệt hoa đã từng.
Tái dê chấm với tương gừng Ăn vào chồng vợ phừng phừng máu dê Tối về vợ cứ tỉ tê: – Ngày mai ta lại tái dê, tương gừng!
Làm thân con gái chẳng lo Ngủ trưa đứng buổi dậy đo mặt trời Quần áo thì rách tả tơi Lấy rơm mà túm mỗi nơi mỗi đùm
Sông Kỳ Lộ vừa sâu vừa hẹp Nước Kỳ Lộ vừa mát vừa trong Thuyền anh bơi ngược dòng sông Gặp em cho thoả tấm lòng nhớ thương
Lạy trời lạy phật lạy vua Cho tôi sức khỏe tôi xua con ruồi.
Nước nào ngon bằng nước sông Dinh Trà Ô Long đủ vị, súc bình còn thơm
Đói thì thèm thịt thèm xôi Hễ no cơm tẻ thì thôi mọi đường
Sông Cầu đất thấp, nền cao Ai qua đến đó lao đao cửa nhà
Sông Nha Trang cát vàng nước lục Thảnh thơi con cá đục lội dọc lội ngang Ðã nguyền cùng em giữ dạ đá vàng Quý chi tách cà phê đen, ly sữa bò trắng Anh nỡ phụ phàng nước non.
Ví dầu nước chảy đá mòn Xa nhau nghìn dặm lòng còn nhớ thương.
Hôm qua dạo phố cầm khăn Cầm được đồng bạc để dành cưới em Ba hào anh để mua tem Gửi nhà dây thép mời anh em xa gần Họ hàng ăn uống linh đình Ai ai cũng biết là mình lấy ta Hào tư anh để mua gà Sáu xu mua rượu hào ba đi tàu Bảy xu anh để mua cau Một hào mua gói chè tàu uống chơi Một hào cả đỗ lẫn xôi Một hào gạo tẻ với nồi rau dưa Anh ngồi anh nghĩ cũng vừa Cưới em đồng bạc chẳng thừa một xu.
Rồng nằm núi Chúa Hạc múa xa chừng Tối trời quân tử dừng chân Khuyên em ở lại giữ xuân má đào Nơi nào chức trọng quyền cao Tốt như tiên mặc kệ, em chớ trao ân tình.