Ca dao · Tục ngữ
Ca dao · Tục ngữ
Kho tàng ca dao, tục ngữ Việt Nam — kèm giải nghĩa từng câu.
11945 câu · trang 30/498
Chàng ơi phụ thiếp làm chi Thiếp như cơm nguội đỡ khi đói lòng.
– Hai bên rừng núi rậm rì Ở giữa có khe nước chảy (chớ) anh đi đường nào? – Hai tay anh nương hai cái cù lao Nước chảy mặc nước anh cứ chống sào anh qua
Qua chùa núi Hó thắp bó nhang vàng Xin cho bạn cũ lai hoàn như xưa Trông trời chẳng thấy trời mưa Rồng đi lấy nước rồng chưa trở về Lựu tìm đào, đào chẳng tìm lê Đi lên tìm quế, quế về rừng xanh Trách ai treo ngọn, thắt ngành Cho chàng xa thiếp, cho anh xa nàng
Núi Ngự Bình trước tròn sau méo Sông An Cựu nắng đục mưa trong Dẫu ai ăn ở hai lòng Em đây vẫn một dạ thủy chung với chàng
Chiều chiều bóng ngả về tây Hỡi cô hái củi bên đầy bên vơi Cô còn hái nữa hay thôi Cho tôi hái đỡ làm đôi vợ chồng.
Cách sông nên phải lụy đò Cách truông Ba Gò nên phải lụy anh
Anh ngồi đầm Ô ngó vô cửa Mỹ Thấy miệng em cười mủ mỉ mà thương Ngọn trầu bò dưới đất là ngọn trầu lương Hồi này mới biết nẫu không thương ta rồi Đêm năm canh không ngủ mãi ngồi Bởi chưng thương bạn bồi hồi lá gan.
Mẹ ơi đừng đánh con đau, Để con bắt ốc, hái rau mẹ nhờ. Mẹ ơi đừng đánh con khờ, Để con đan lờ bắt cá mẹ ăn
Có phúc lấy được vợ già Sạch cửa sạch nhà lại ngọt cơm canh Vô phúc lấy phải trẻ ranh Nó ăn nó bỏ tan tành nó đi
Cửa Tam Quan nước cạn bày cừ Biển Sa Huỳnh khô tắc em mới từ nghĩa anh!
Sớm mai gánh nước bờ ao Dặn anh buôn bán làm sao cũng về Anh đừng trò chuyện say mê, Bỏ cha già, mẹ yếu ba bốn bề cực em
Trăm năm ai chớ phụ ai Chỉ thêu nên gấm, sắt mài nên kim Trên trời biết mấy thứ chim Đã loan với phụng đừng tìm chìa vôi Trồng trúc xin chớ xén chồi Thương anh thì chớ đứng ngồi với ai!
Ngó lên hòn núi Chóp Vung Ngó xuống cánh đồng lúa trĩu những bông Ước gì em chửa có chồng Anh về thưa cha mẹ đem rượu hồng đón em.
Cả đời khốn khổ chua cay Ước sao chỉ được một ngày làm vua.
Bói cho một quẻ trong nhà Chuồng heo ở dưới, chuồng gà ở trên
Sinh con rồi mới sinh cha Sinh cháu giữ nhà rồi mới sinh ông
Sớm mai ra đứng sân sau Hai tay xụi xuống như tàu chuối te Tiếc công vun quén cây mè Mè không ra trái, chim hòe đậu lên Tiếc công lên xuống, xuống lên Mòn đàng chết cỏ không nên tự trời Tưởng rằng kèo cột ở đời Ai hay cột ngã, kèo rời một phương!
Chưa đi anh đã vội về Đã đi đừng vội, vội về đừng đi.
Chờ anh đã mãn sức chờ Chờ cho rau muống lên bờ trổ bông Chị em ai nấy có chồng Mình em thủ tiết, thu đông chờ chàng
Cúc mai trồng lộn một bồn Hai mình chồng vợ, ai đồn mặc ai
Bước xuống ghe nan Chèo sang Bến Thóc Vừa chèo vừa khóc Kêu: “Bớ anh ơi! Bây giờ duyên mãn, tình ôi Để cho kẻ khác đứng ngồi với anh!”
Hỏi vợ thì cưới liền tay Chớ để lâu ngày thiên hạ gièm pha!
Một cành hoa sói, một gói hoa chanh, Ai mua em bán một cành năm quan. Hoa em còn nụ chưa tàn, Ai mua em bán năm quan bảy đồng. Hoa em chính thực còn không, Anh nào có vợ thì đừng chơi hoa. Hoa em tan cửa nát nhà, Đánh con bỏ vợ vì hoa em này. Chẳng yêu hoa đem trả tận cây, Xin đừng đày đọa mà rầy thân hoa.
Anh về Mỹ Á chi lâu Để em ôm chiếc thuyền câu một mình.