Ca dao · Tục ngữ
Ca dao · Tục ngữ
Kho tàng ca dao, tục ngữ Việt Nam — kèm giải nghĩa từng câu.
11945 câu · trang 11/498
Mẹ còn chẳng biết là may Mẹ mất mới tiếc những ngày làm con
Mẹ anh lội bụi lội bờ Sao anh áo lụa quần tơ ngày ngày Mẹ anh bụng đói thân gầy Sao anh vui thú mâm đầy cỗ cao Mẹ anh như tép lao xao Sao anh lấp lánh như sao trên trời Mẹ anh quần quật một đời Sao anh ngoảnh mặt anh cười cợt hoa
Mẹ ơi con muốn lấy chồng Con ơi mẹ cũng một lòng như con! Mẹ ơi con đã có thai Con ơi, mẹ cũng được vài tháng nay! Mẹ ơi, con đẻ hôm nay Con ơi, mẹ cũng đẻ ngay bây giờ!
Mẹ ơi vãi chài xa xa Kẻo con cá lóc nhảy qua bên bàu
Mẹ anh như mẹ người ta Thì anh có cửa, có nhà từ lâu Mẹ chồng đối với nàng dâu Như mèo với chuột có thương nhau bao giờ.
Của rẻ thật là của ôi, Cưới phải dâu dại khổ tôi trăm đường
Mẹ ơi sinh trai mà chi Đầu gà má lợn đem đi cho người Mẹ sinh con gái như tôi, Đầu gà má lợn mẹ ngồi mẹ ăn!
Lửa nhen mới bén duyên trầm Trách sao cha mẹ nỡ cầm duyên con.
Mẹ khen con mẹ chính chuyên Chính chuyên với mẹ nó hiền với trai Mẹ ơi con mẹ hư rồi Đừng cho trang điểm, phấn dồi uổng công.
Mẹ ơi con ngứa nghề thay Cha tổ bố mày cũng giống tính tao!
Con dế kêu sầu, sao anh không bắt ngắt râu Để nó kêu rỉ rả suốt đêm thâu, em buồn.
Mẹ em tham bạc tham vàng Ép em vào chốn cơm rang gạo nồi Ra đường em chẳng được tươi Nghĩ đến thân phận, nước mắt rơi hàng hàng.
Thuyền ai trôi trước Đợi bước tới cùng Chiều về trời đất mông lung Phải duyên thì xích lại cho đỡ não nùng tuyết sương.
Mẹ em khéo đẻ em ra Đẻ em gốc bưởi cho ta đèo bòng
Mẹ em đẻ em trong chum Nắp vàng đậy lại, khăn vuông trùm ngoài Khăn vuông phải nắng thì phai Củ nâu phải nắng thì mài chẳng ra
Cha ơi! Khéo liệu cơm gắp mắm, Ép gả con vào cố đấm ăn xôi Bây giờ do dáng con người Mẹ cha gả bán cho nơi chẳng vừa Trái duyên khôn ép, khôn ưa Trách mình đã lỡ, trách cha đã lầm.
Hòn đá cheo leo Con trâu trèo con trâu trượt Con ngựa trèo con ngựa đổ Anh thương em lao khổ Tận cổ chí kim Anh thương em khó kiếm, khôn tìm Cây kim luồn qua sợi chỉ Sự bất đắc dĩ phu phải lìa thê Nên hay không nên, anh ở em về Đừng giao, đừng kết, đừng thề mà vương
Mẹ em đẻ em trong bồ Anh nghĩ chuột nhắt, anh vồ đứt đuôi
Bởi vì cha mẹ không thương Cố lòng ép uổng lấy tuồng vũ phu Tham vàng gả kẻ giàu ngu Cho nên em lỡ đường tu thế này
Mẹ em hằng vẫn khuyên răn Làm thân con gái chớ ăn trầu người
Mẹ em thấy của thì tham Hang hùm cứ tưởng hang vàng ép con Nói ra thẹn với nước non Ngậm vào cay đắng lòng con đêm ngày
Mẹ em đẻ em trong buồng Ngón tay tháp Bút mặt vuông chữ điền Càng nhìn càng thấy thêm duyên Càng đẹp nhan sắc càng hiền nết na
Mẹ còn là cả trời hoa Cha còn là cả một tòa kim cương
Sóng sầm sịch lưng chừng ngoài biển bắc Giọt mưa tình rỉ rắc chốn hàng hiên Em muốn làm lơ đi mà ngủ, ngủ cũng không yên Sợ mưa già nước ngập, biết tựa con thuyền vào đâu