“Cách cư xử ở đời - Cổ học tinh hoa”
— Cổ học tinh hoa
Nguyên gốc
“Cư xử với người mà góc gách, nghiêm ngặt quá là cái đại bệnh ở đời. Bậc thánh hiền xử với người đời không có giây phút nào là rời bỏ được cách ôn hòa, trung hậu, nên mới có câu: Phiếm ắt chúng, nghĩa là rộng yêu tất cả loài người; Hòa nhi bất đồng, nghĩa là xử với người hòa hợp mà không a dua phe đảng; Hòa nhi bất lưu, nghĩa là xử với người hòa nhã mà không đua theo quá trớn; Quần nhi bất đảng nghĩa là liên hợp với mọi người cho nhân quyền mà không vào bè kết đảng với ai cả; Chu nhi bất tị nghĩa là công bình mà chẳng thiên tư; Từ tường khải dị nghĩa là nhân đức, êm ái, vui vẻ, dễ dàng. Ái nhân, nghĩa là yêu loài người; Thân nhân, nghĩa là gần gụi dân và đi sát với dân, coi dân như anh em con cái; Thiên hạ nhất gia, chung quốc nhất nhân, nghĩa là coi cả thiên hạ như một nhà, coi cả nước như một người. Nếu làm người cứ vò võ một mình, tính nết khe khắt, lạnh nhạt, chẳng thân với ai thì thật là một hạng chướng ngại cho xã hội. Dù cho người phương chinh, tính nết độc lập, cũng không phải là hạng ứng dụng với đời, chẳng qua là người nhất tiết quyến giới mà thôi. Lã Khôn.”