“"Kẻ nào kết hôn vì tình yêu phải sống trong buồn thảm", một cách ngôn Tây Ban Nha đã nói như vậy. Không có sự phối hợp nào bất hạnh bằng hôn phối do tình yêu, và chính vì lý do rằng mục đích của hôn phối là duy trì nòi giống chứ không phải là khoái lạc cá nhân. Phân nửa văn học về vấn đề hôn nhân trở thành lố bịch vì nó nghĩ hôn nhân như một sự kết đôi bạn, thay vì nghĩ về nó như một cuộc xếp đặt để bảo tồn nòi giống. Thiên nhiên dường như bất chấp những cặp cha mẹ có "hạnh phúc trăm năm" hay chỉ một ngày, bao lâu mục đích sinh sản được làm tròn. Những cuộc hôn nhân do sự sắp xếp của phụ huynh đôi bên thường hạnh phúc hơn hôn phối vì tình yêu. Tuy thế, người đàn bà kết hôn vì tình, chống lại lời khuyên của mẹ, trong một ý nghĩa thì đáng được khâm phục vì co ta đã thích điều quan trọng nhất và đã hành động theo tinh thân của thiên nhiên(đúng hơn của giống nòi), trong khi cha mẹ cô khuyên bảo theo tinh thần lòng vị kỷ cá nhân. Tình yêu là yếu tố cải thiện nòi giống tốt nhất. Vì tình yêu là một thất bại do thiên nhiên gây ra, nên hôn nhân là yếu tố làm hao mòn tình yêu và làm người ta vỡ mộng. Chỉ có triết gia mới có thể hạnh phúc trong hôn nhân, nhưng triết gia không kết hôn.”
— Schopenhauer