“Đời sống là xấu xa vì cơ thể càng cao đẳng, thì sự khổ đau càng lớn lao. Sự tăng trưởng tri thức không phải là giải pháp thoát khổ. Vì khi hiện tượng ý chí toàn vẹn hơn, thì khổ đau cũng rõ rệt hơn. Trong thảo mộc chưa có cảm tính, vì thế không có đớn đau... Như thế tri thức càng đạt đến chỗ phân biệt,ý thức càng cao, nỗi khổ đau cũng tăng dần, và đạt đến độ cao nhất nơi con người. Và lại nữa, một người càng biết nhiều bao nhiêu, càng thôn minh bao nhiêu thì càng đau khổ bấy nhiêu; con người thiên tài lại càng đau khổ hơn tất cả.”
— Schopenhauer