Ca dao · Tục ngữ
Ca dao · Tục ngữ
Kho tàng ca dao, tục ngữ Việt Nam — kèm giải nghĩa từng câu.
11945 câu · trang 62/498
Tư Nghĩa, Cửa Đại là đây Gành Hàu, núi Quế đá xây nên chùa Dưới thời bông súng nở đua Ngó lên trên chùa đá dựng, kiểng giăng Ngó qua bên xóm Trường An Ngó xuống Hòn Sụp, cát vàng soi dương
Cục đất mà cắm cây sào Con xoay lưng lại chẳng chào đến cha
Ngán thay sửa dép vườn dưa Dù ngay cho mấy cũng ngờ rằng gian
Vọng Phu thuộc dãy núi Bà Tượng Sơn chất ngất gọi là hòn Ông Phải chi đây vợ, đó chồng Gánh tương tư đỡ nặng lòng nước non
Sáng trăng sáng cả bờ sông Ta được cô ấy ta bồng ta chơi Ta bồng ta tếch lên trời Hỏi ông Nguyệt lão: Tốt đôi chăng là?
Bướm vàng đậu đọt mù u Lấy chồng càng sớm tiếng ru càng buồn
Cửa nhà có nắp có ngăn Việc làm có mực, việc ăn có chừng.
Cứ gì quần lụa áo tơ Quần nâu áo vải thơm tho được rồi.
Thương thương, nhớ nhớ, sầu sầu Một ngày ba bận ra cầu đứng trông Thấy người nam, bắc, tây, đông Thấy người thiên hạ mà không thấy chàng
Trông lên hòn tháp Cánh Tiên Có bà Mẫu Thiện, Tây khiêng mất rồi
Thân em như cam quýt bưởi bòng Ngoài tuy cay đắng trong lòng ngọt ngon
Cùng nhau một bọn đi thi Kẻ thì đỗ trạng người thì về không Cùng nhau một bọn má hồng Kẻ đã có chồng người vẫn nằm trơ.
Trầu không ăn vôi ắt là trầu nhạt Cau khô hạt ắt miếng cau già Mình không lấy ta ắt là mình thiệt Ta không lấy mình ta biết lấy ai?
Đường xa xa thật là xa Mượn mình làm mối cho ta một người Một người mười tám đôi mươi Một người vừa đẹp vừa tươi như mình
Anh tiếc cho ai nuôi dạy mong chờ Một hai ba bốn tuổi đến bây giờ em lớn khôn Cái vành khăn em vấn đã tròn Câu cười tiếng nói đã giòn em lại ngoan Sợi tơ hồng đã buộc với nhân duyên Sao em không chịu khó vác cái giang san cho chồng Nỡ dang tay em dứt tơ hồng Đứng đầu núi nọ mà trông bên non này Ánh phong lưu son phấn đọa đày Thay đen đổi trắng ai rày yêu thương Dẫu may ra tán tía tàn vàng Mười phương thiên hạ xem thường có vào đâu Tấm thân em chẳng nghĩ mặc dầu Bọn đàn bà còn để tiếng xấu về sau muôn đời Chị em ơi, thế cũng kiếp người!
Bởi vì con heo nên phải đèo khúc chuối Bởi vì con muỗi nên phải thả màn loan Bởi vì chàng nên thiếp phải chịu đòn oan Phụ mẫu nhà đay nghiến, thế gian chê cười
Trầu này trầu quế trầu hồi Trầu loan, trầu phượng, trầu tôi, trầu mình Trầu này trầu tính trầu tình Trầu nhân, trầu ngãi, trầu mình lấy ta Trầu này têm tối hôm qua Giấu cha giấu mẹ đem ra cho chàng Trầu này không phải trầu hàng Không bùa không thuốc sao chàng không ăn? Hay là chê khó chê khăn? Xin chàng đứng lại mà ăn miếng trầu
Vô duyên mới lấy chồng khòm Mai sau nó chết, cái hòm khum khum
Chợ Bưởi một tháng sáu phiên Rủ nhau đi chợ nên duyên đèo bòng Ngày tư, ngày chín em mong Buồng cau, con lợn bận lòng anh lo.
Vì sông nên phải lụy đò Vì chiều tối phải lụy cô bán hàng Vì tình nên phải đa mang Vì duyên thiếp biết quê chàng ở đây.
Anh về mua gỗ Hà Ra Cất nhà lẫm thượng, tháng ba em về
Anh về Đập Đá, Gò Găng Để em kéo vải sáng trăng một mình
Trăng rằm mười sáu trăng treo Anh đóng giường lèo cưới vợ Nha Trang
Bình Sơn nước mặn đồng chua Nhưng mà nhân nghĩa không thua nơi nào