Ca dao · Tục ngữ
Ca dao · Tục ngữ
Kho tàng ca dao, tục ngữ Việt Nam — kèm giải nghĩa từng câu.
11945 câu · trang 53/498
Buôn chung thì hãy chia lời Lấy nhau há để chia đời làm hai.
Trăm nơi ngàn chốn đón đưa Không bằng chốn cũ khi xưa thiệt lòng.
Mẹ cha công đức sinh thành Ra trường thầy dạy, học hành cho hay Muốn khôn thì phải có thầy Không thầy dạy dỗ, đố mày làm nên Mười năm luyện tập sách đèn Công danh gặp bước chớ quên ơn thầy Yêu kính thầy mới làm thầy Những phường bội bạc sau này ra chi
Anh có thương em thì thương cho chắc, Khăn lông đừng giắt, tứ sắc đừng mê, Cát-tê đừng đánh, bỏ tính điếm đàng, Áo túi miệng ngang anh xóa bỏ, gái như nàng mới ưng.
Mấy khi rồng gặp mây đây Để rồng than thở với mây vài lời Nữa mai rồng ngược mây trôi Biết bao giờ lại nối lời rồng mây
Cô kia đi đàng này với ta Trồng đậu, đậu tốt, trồng cà, cà sai Cô kia đi đàng ấy với ai Trồng bông, bông héo, trồng khoai, khoai hà
Công anh chẻ nứa đan bồ Con chị đi mất, anh vồ con em Công anh rọc lá gói nem Con chị đi mất, con em lộn chồng
Ra về anh đứng cửa chùa Như chuốc lấy nhớ như mua lấy sầu Trông em chẳng thấy em đâu Thấy cô sư bác thêm sầu tương tư
Bắc thang lên đến cung mây Hỏi sao Cuội phải ấp cây cả đời? Cuội nghe thấy nói, Cuội cười: Bởi hay nói cuội, phải ngồi gốc cây
Cây lê, cây lựu, cây đào Ba cây anh cũng muốn rào cả ba
Mồ cha con bướm khôn ngoan Hoa thơm bướm đậu, hoa tàn bướm bay
Có trăng em phụ ánh đèn Có chồng em phụ bạn quen không chào.
Muốn ăn cơm trắng cá kho Trốn cha trốn mẹ xuống đò theo anh
Anh có thương em đem bạc với tiền, Chuộc duyên em lại, kết nguyền với anh.
Nói lời phải giữ lấy lời Tấc vàng bia đá để đời cho nhau.
Nói ra sợ chị em cười Rằng tôi ở giá vẫn mười đứa con Lóng rày bụi đế còn non Núp bờ, núp bụi sớm con muộn chồng
Triều đình còn chuộng thi thư Khuyên anh đèn sách sớm trưa học hành May nhờ phận có công danh Mà anh phú quý, ấy mình vẻ vang Khuyên đừng trai gái loang toàng Khuyên đừng chè rượu nữa mang tiếng người Cũng đừng cờ bạc đua chơi Sao cho sự nghiệp ra người trượng phu Làm sao nên tiếng danh nho Thần trung tử hiếu để cho vang lừng.
Gió đưa bụi chuối tùm lum Mẹ anh như hùm ai dám làm dâu
Trách ai ăn ở hai lòng Đang chơi với phụng thấy rồng bay theo
Lửng lơ vừng quế soi thềm Hương đưa bát ngát càng thêm bận lòng Gió thu thổi ngọn phù dung Dạ nàng là sắt anh nung cũng mềm
– Thân em như cái chuông vàng Để trong thành nội có ngàn lính canh – Thân anh như thể cái chày Bỏ lăn, bỏ lốc chờ ngày dộng chuông
Ruộng gần bỏ cỏ chẳng cày Chợ xa quà rẻ mấy ngày cũng đi
Ra đường quần lĩnh áo the Về nhà không có con me mà cày.
Ra đường quần lĩnh áo sồi Về nhà chẳng có cái nồi nấu ăn.