Ca dao · Tục ngữ
Ca dao · Tục ngữ
Kho tàng ca dao, tục ngữ Việt Nam — kèm giải nghĩa từng câu.
11945 câu · trang 25/498
Có cha có mẹ có hơn Không cha không mẹ như đờn đứt dây Mẹ cha như nước như mây Làm con phải ở cho tày lòng con
Cha mẹ để của bằng non Không bằng để đức cho con ở đời.
Cha già con dại anh ơi Anh đi cờ bạc suốt đời suốt năm. Anh thiêu hàng chục hàng trăm Em đi bán vải nhặt dăm ba đồng. Cha già con dại chờ mong Anh đi vui thú chơi rong một mình. Uổng công cha mẹ sinh thành, Uổng công gánh chữ chung tình của em.
Cành đào lá liễu phất phơ Lấy ai thì lấy đợi chờ làm chi?
Con gái mười bảy đôi mươi Xuống bến mà tắm, cá chui vô quần Gái buồn gái nhảy tưng tưng Về nhà mách chị, chị bưng miệng cười Chị rằng: “Đừng sợ cá chui” Cá chui mặc cá, mình vui mặc mình Mai kia cô sẽ lấy chồng Cái đêm động phòng như bị cá chui
Nước không chưn sao kêu nước đứng Cá không thờ sao gọi cá linh
Một bên đèn sách văn chương, Một bên bị gậy, em thương bên nào? Bên đèn sách em cũng vì, Còn bên bị gậy em thì cũng thương.
Canh chua điên điển cá linh Ăn chỉ một mình nên chẳng biết ngon
Càng thắm thì càng mau phai Thoang thoảng hương nhài càng được thơm lâu
Cây khô chết đứng giữa đồng Nàng dâu khôn khéo mẹ chồng vẫn chê
Con vợ khôn lấy thằng chồng dại Như bông hoa lài cắm bãi cứt trâu
Căn duyên chăng đó hỡi trời Gió nam phảng phất mát rồi lại không
Yến sào Hòn Nội, Vịt lội Ninh Hòa, Tôm hùm Bình Ba, Nai khô Diên Khánh Cá tràu Võ Cạnh Sò huyết Thủy Triều Đời anh cay đắng đã nhiều Về đây ngon ngọt sớm chiều với em.
Nem chả Hòa Vang Bánh tổ Hội An Khoai lang Trà Kiệu Thơm rượu Tam Kỳ.
Dốt kia thì phải cậy thầy Vụng kia cậy thợ thì mày làm nên.
Từ ngày Tự Đức lên ngôi Cơm chẳng đầy nồi, trẻ khóc như ri Bao giờ Tự Đức chết đi Thiên hạ bình thì lại dễ làm ăn
Gươm vàng rớt xuống hồ Tây Công cha cũng trọng, nghĩa thầy cũng sâu.
Ở nhà với vợ thì vui Ra đường gặp vợ thì xui thấy bà Cơm ăn miếng thịt miếng thà Đi nhậu hổng có đàn bà hổng vui
Chính chuyên lấy được chín chồng, Vo viên bỏ lọ gánh gồng đi chơi. Chẳng may quang đứt lọ rơi, Bò ra lổm ngổm chín nơi chín chồng.
Ai làm cho đó bỏ đăng Cho lê quên lựu, cho trăng quên đèn
Bước qua vườn ớt hái trầu Hỏi thăm lê lựu, mãng cầu chín chưa?
Chỉ điều ai khéo vấn vương Mỗi người một xứ mà thương nhau đời Chữ tình ai bứt cho rời Tơ hồng đã định, đổi dời đặng đâu
Vai mang xắc cốt kè kè Tưởng rằng thuế vụ, ai dè ăn xin – Ê mày đừng nói linh tinh Tao là thuế vụ, ăn xin hồi nào?
Đôi ta như đũa trong kho Không tề, không tiện, không so, cũng bằng.