Ca dao · Tục ngữ
Ca dao · Tục ngữ
Kho tàng ca dao, tục ngữ Việt Nam — kèm giải nghĩa từng câu.
11945 câu · trang 13/498
Anh về bán đất cây đa Bán cặp trâu già mới cưới đặng em – Anh về bán một bầy gà Anh qua anh cưới hết cả bà lẫn con.
Ào ào gió thổi về đông Có cheo có cưới, vợ chồng mới nên.
Anh lấy em có cheo có cưới Đủ mặt họ hàng, xóm dưới làng trên
Anh về hỏi mẹ cùng thầy Có cho làm rể bên này hay không?
Em là con gái nhà giàu Mẹ cha thách cưới ra màu xinh sao Cưới em trăm tấm gấm đào Một trăm hòn ngọc, hai mươi tám ông sao trên trời Tráp tròn dẫn đủ trăm đôi Ống thuốc bằng bạc, ống vôi bằng vàng Sắm xe tứ mã đem sang Để quan viên họ nhà nàng đưa dâu Ba trăm nón Nghệ đội đầu Một người một cái quạt Tàu thật xinh Anh về sắm nhiễu Nghi Ðình May chăn cho rộng ta mình đắp chung Cưới em chín chĩnh mật ong Mười cót xôi trắng, mười nong xôi vò Cưới em tám vạn trâu bò Bảy vạn dê lợn, chín vò rượu tăm Lá đa mặt nguyệt hôm rằm Răng nanh thằng Cuội, râu hàm Thiên Lôi Gan ruồi mỡ muỗi cho tươi Xin chàng chín chục con dơi góa chồng Thách thế mới thỏa trong lòng Chàng mà lo được thiếp cùng theo chân
Cha mẹ nàng đòi ăn cơm trắng cá thu Gả con xuống biển mù mù tăm tăm Cha mẹ nàng đòi đi một trăm Anh đi chín chục mười lăm quan nòi Trong hộp có đôi bông tai Đem xuống thợ bạc đổ hai đôi vòng Anh thương em phải nói cho xong Kẻo bún em nguội kẻo lòng em thiu Lòng em thiu đem về hòa giấm Cau lòng tôm chẻ tấm phơi khô Đố em giỏi dám lấy chồng mô Lại đây qua kể công đồ cho mà nghe.
Sâu nhất là sông Bạch Đằng Ba lần giặc đến, ba lần giặc tan Cao nhất là núi Lam San Có ông Lê Lợi trong ngàn bước ra.
Cưới em có cánh con gà Có dăm sợi bún, có vài hạt xôi Cưới em còn nữa, anh ơi! Có một đĩa đậu, hai môi rau cần Có xa dịch lại cho gần Nhà em thách cưới có ngần ấy thôi Hay là nặng lắm anh ơi Để em bớt lại một môi rau cần.
– Vén quần mà lội qua lung Quần em tụt xuống anh hun chỗ nào? – Anh hun thì hun má đào Quần em tụt xuống anh cắm sào anh ngủ luôn.
Cưới nàng anh toan dẫn voi Anh sợ quốc cấm nên voi không bàn Dẫn trâu sợ họ máu hàn Dẫn bò sợ họ nhà nàng co gân Miễn là có thú bốn chân Dẫn con chuột béo, mời dân, mời làng Chàng dẫn thế em lấy làm sang Nỡ nào em lại phá ngang như là… Người ta thách lợn thách gà Nhà em thách cưới một nhà khoai lang Củ to thì để mời làng Còn như củ nhỏ, họ hàng ăn chơi Bao nhiêu củ mẻ, chàng ơi! Để cho con trẻ ăn chơi giữ nhà Bao nhiêu củ rím, củ hà Để cho con lợn, con gà nó ăn…
Mẹ mình khéo đẻ mình ra Đẻ mình mười bốn, đẻ ta hôm rằm. Mình đen ta cũng ngăm ngăm Mẹ ta thách cưới một trăm quan tiền Mình về bán tổ bán tiên Bán ruộng tư điền chẳng lấy được ta Mình về bán cửa bán nhà Bán kèo bán cột bán xà đòn tay Mình về bán mẹ đêm nay Lấy được quân này đất lở trời long. Bao giờ bạc đổ ra nong Tiền quây, thóc cót lấy xong quân này Quân này quân ăn quân chơi Quân đánh trống bỏi, quân bơi thuyền rồng. Gái này là gái kén chồng Kén từ tỉnh Bắc, tỉnh Đông, tỉnh Đoài Kén từ mười tám ông cai Mười lăm ông đội, mười hai ông đồn. Kén từ con cháu nhà vua Bước chân xuống chùa lễ Phật ăn chay
Em là thân phận nữ nhi Thầy mẹ thách cưới làm chi bẽ bàng Tiền thời chín hũ lồng quang Cau non trăm thúng họ hàng ăn chơi Vòng vàng kéo đủ mười đôi Nhẫn ba trăm chiếc, tiền thời mười quan Còn bao của hỏi của han Của mất tiền cưới của mang ta về Cưới ta trăm ngỗng nghìn dê Trăm ngan nghìn phượng ta về làm dâu Cưới ta chín chục con trâu Ba trăm con lợn đưa dâu về nhà Chàng về nhắn nhủ mẹ cha Mua tre tiện đốt làm nhà ở riêng Chàng về nhắn nhủ láng giềng Quét cổng quét ngõ, ra giêng ta về Ta về ta chẳng về không Voi thì đi trước ngựa hồng theo sau Ba bà cầm quạt theo hầu Mười tám người hầu đi đủ thì thôi
Anh đi lấy vợ cách sông Tôi đi lấy chồng, giữa ngõ anh đi – Có lấy thì lấy xa xa Chớ lấy trước ngõ anh ra anh buồn – Buồn thì cất gánh đi buôn Một vốn bốn lãi anh buồn làm chi – Buồn vì con gái nữ nhi Mẹ cha thách cưới làm chi lỡ làng
Sáng ngày tôi đi hái dâu, Gặp hai anh ấy ngồi câu thạch bàn. Hai anh đứng dậy hỏi han, Hỏi rằng cô ấy vội vàng đi đâu? Thưa rằng tôi đi hái dâu. Hai anh mở túi đưa trầu cho ăn. Thưa rằng bác mẹ tôi răn: Làm thân con gái chớ ăn trầu người.
Anh là con trai nhà nghèo Nàng mà thách thế anh liều anh lo Cưới em anh nghĩ cũng lo Con lợn chẳng có, con bò thì không Tiền gạo chẳng có một đồng Thiên hạ hàng xứ cũng không đỡ đần Sớm mai sang hiệu cầm khăn Cầm được đồng bạc để dành cưới em …
Chiều chiều bắt két nhổ lông Két kêu bớ Tự sao lòng bất nhơn
Ðêm qua mưa bụi gió may Gió rung cành bạc, gió lay cành vàng Em với chàng cùng tổng khác làng, Nào em có biết ngõ chàng ở đâu? Một thương, hai nhớ, ba sầu, Cơm ăn chẳng được, ăn trầu cầm hơi. Thương chàng lắm lắm chàng ơi! Biết đâu thanh vắng em ngồi thở than. Muốn than mà chẳng gặp chàng, Kìa như lá đổ bên ngàn Lũng Tây, Lá đổ còn có khi đầy, Thương chàng biết thuở nào khuây hở chàng?
Cưới em chín quả cau vàng Cưới em chín chục họ hàng ăn chơi Vòng vàng kéo lấy mười đôi Lụa là chín tấm, tiền rời nghìn quan Gọi là có hỏi có han Mười chum rượu nếp cheo làng là xong.
Ai kêu ai réo bên sông Tôi đang sắm sửa cho chồng xuống ghe Chồng xuống ghe, quạt che tay ngoắc Cất mái chèo, ruột thắt từng cơn
Làm trai cố chí lập thân Rồi ra gặp hội phong vân cũng vừa Nên ra tay kiếm tay cờ Chẳng nên thì chớ, chẳng nhờ tay ai
Dù ai nói đông nói tây Thì ta cũng vững như cây giữa rừng Dù ai nói ngả nói nghiêng Thì ta cũng vững như kiềng ba chân
Đây ta như cây giữa rừng Ai lay chẳng chuyển, ai rung chẳng rời
Kẻ có tình thì rình trong bụi Kẻ vô tình lủi thủi mà đi
Thân em như củ ấu gai, Ruột trong thì trắng, vỏ ngoài thì đen. Ai ơi nếm thử mà xem, Nếm ra, mới biết rằng em ngọt bùi.