Xa xa quê tía bốn phía mây giăng Quê má rừng ngăn núi chặn Quê anh sông dài rạch vắn, rồng rắn lượn quanh. Đi không nỡ, ở không đành Chiều chiều gắng gượng lên gành ngó mong
Giải nghĩa
Lời người tha hương nhớ thương quê nhà và người thân. Quê "tía" (cha), quê "má" (mẹ), quê "anh" đều xa cách trùng điệp "mây giăng", "rừng ngăn núi chặn", "sông dài rạch vắn". Tâm trạng "đi không nỡ, ở không đành", chiều chiều "lên gành ngó mong". Câu ca diễn tả nỗi nhớ quê da diết, sự dùng dằng và niềm ngóng trông khắc khoải của kẻ xa xứ.