Vội vàng ôm áo ra đi, Khi đi không thẹn bằng khi trở về.
Giải nghĩa
Người vội vàng ôm áo bỏ đi (có thể vì giận dỗi, vì lỡ lầm); lúc ra đi đã ngượng, nhưng khi quay trở về còn ngượng ngùng, xấu hổ hơn nhiều. Câu ca diễn tả tâm trạng éo le của kẻ ra đi rồi lại phải trở về, đối mặt với nỗi thẹn thùng khó nói.