thesunbg
Quay lại danh sách

Từ ngày giấy rã hồ trôi Anh ngồi em khóc, em ngồi em than Nhạn xa chen bóng cây tàn Dưới khe nước chảy, trên ngàn ve kêu Ra đi là sự đã liều Mưa mai ai biết, nắng chiều ai hay Dám đâu trách mẹ trách thầy Trách trời sao nỡ đọa đầy tấm thân

Giải nghĩa

Mượn hình ảnh "giấy rã hồ trôi" (chỉ duyên tan vỡ), bài ca dao tả cảnh đôi lứa chia lìa, kẻ ngồi khóc người ngồi than giữa cảnh "nhạn xa", "ve kêu", "nước chảy" buồn bã. Người trong cuộc tự nhận "ra đi là sự đã liều", không dám "trách mẹ trách thầy" mà chỉ "trách trời" sao nỡ "đọa đầy tấm thân". Câu ca thấm nỗi đau duyên phận éo le và sự cam chịu trước số phận.