Từ ngày giấy rã hồ trôi Anh ngồi em khóc, em ngồi em than Nhạn xa chen bóng cây tàn Dưới khe nước chảy, trên ngàn ve kêu Ra đi là sự đã liều Mưa mai ai biết, nắng chiều ai hay Dám đâu trách mẹ trách thầy Trách trời sao nỡ đọa đầy tấm thân
Giải nghĩa
Câu này chưa có giải nghĩa.