Tôi đây khách lạ xa đàng Tới đây hát đối biết nàng ở Dùi Chiêng Mai ngày tôi trở lại Bình Yên Thương mấy cô ở lại có chiêng mà không dùi Về nhà lòng những ngậm ngùi Nghĩ thương thân phận có dùi mà không chiêng Trăm lạy ông trời cho tôi trở lại chốn đào nguyên Để có ta, có bạn, có chiêng, có dùi.
Giải nghĩa
Bài hát đối đáp gắn với địa danh Dùi Chiêng và Bình Yên (Quảng Nam). Tác giả khéo chơi chữ với tên đất: cô ở Dùi Chiêng "có chiêng mà không dùi", còn mình thì "có dùi mà không chiêng", ý người này thiếu người kia, đôi lứa lẻ loi chưa thành đôi. "Đào nguyên" chỉ chốn tiên cảnh hạnh phúc. Câu ca mượn tên làng để bày tỏ niềm mong gặp lại, kết duyên cho trọn đôi.