Thẩn thơ đứng gốc cây mai Bóng mình lại ngỡ bóng ai mình lầm Một chờ, hai đợi, ba trông Bốn thương, năm nhớ, bảy tám chín mong, mười tìm!
Giải nghĩa
Câu ca tả người đang tương tư đứng thẫn thờ bên gốc mai, đến nỗi thấy bóng mình cũng ngỡ bóng người thương. Cách đếm liên tiếp "một chờ, hai đợi, ba trông... mười tìm" nhấn mạnh nỗi nhớ chồng chất, da diết khôn nguôi. Lời ca diễn tả tâm trạng si mê, mong ngóng đến mê mẩn cả tâm trí.