Sen xa hồ sen khô hồ cạn Lựu xa đào lựu ngả lựu nghiêng Vàng cầm trên tay rớt xuống không phiền Chỉ phiền một nỗi tơ duyên không tròn
Giải nghĩa
Bài ca mượn cảnh "sen xa hồ", "lựu xa đào" để nói về cảnh đôi lứa chia lìa thì héo úa, ngả nghiêng như cây cỏ mất chỗ nương tựa. "Vàng rớt khỏi tay" - mất của quý còn không tiếc, bởi nỗi đau lớn nhất là "tơ duyên không tròn". Lời ca diễn tả tâm trạng buồn day dứt khi tình yêu dang dở, coi duyên phận trọng hơn cả vàng bạc.