Rủ nhau đi gánh nước thuyền, Đứt quang vỡ sải nước liền ra sông, Nhất chờ, nhị đợi, tam mong, Tứ thương, ngũ nhớ, lục mong, thất bát cửu chờ! Mặt trời đã xế về nam, Trách ông Tơ hồng, cùng bà Nguyệt lão đa đoan nửa chừng! Cây muốn lặng, gió chẳng muốn đừng.
Giải nghĩa
"Quang" là dây quang gánh, "sải" là gàu múc nước; bài ca dùng lối đếm chữ Hán nhất nhị tam tứ ngũ lục thất bát cửu để diễn tả nỗi chờ đợi mong nhớ chồng chất. "Ông Tơ hồng", "bà Nguyệt lão" là thần se duyên, "đa đoan" là lắm chuyện rắc rối. Câu "cây muốn lặng gió chẳng muốn đừng" nói lòng muốn yên mà ngoại cảnh không cho. Bài ca trách duyên phận trắc trở và nỗi tương tư khắc khoải.