Ra đi em một ngó chừng, Ngó sông sông rộng, ngó rừng rừng cao.
Giải nghĩa
Lúc ra đi, người con gái cứ ngóng nhìn theo một hướng: nhìn ra sông thì thấy sông mênh mông, nhìn về rừng thì thấy rừng cao thăm thẳm. Câu ca mượn cảnh sông rộng rừng cao để gợi nỗi lòng bơ vơ, cô đơn và niềm lưu luyến, hụt hẫng của người phải rời xa nơi gắn bó.