Qua đã hết giọng kèn, giọng sáo Bậu hãy còn ngơ ngác kìm, tranh Đành thôi dứt sợi tơ mành Bậu ôm cây đờn độc để dành phiêu diêu
Giải nghĩa
"Qua" là tôi/anh, "bậu" là em (cách xưng hô Nam Bộ); "kèn, sáo, kìm, tranh" là các nhạc cụ ví cho lời tỏ tình, sự hòa hợp; "tơ mành" là duyên mỏng manh. Chàng trai đã cạn lời tỏ bày mà cô gái vẫn hờ hững, đành dứt mối duyên, để cô ôm đàn lẻ loi. Lời than buồn của tình yêu đơn phương không được đáp lại.